1.
Bên kia đầu dây, hơi thở của chồng tôi – Lục Vũ Xuyên – khựng lại một nhịp.“Nguyệt Nguyệt, em lại trêu anh à?” Giọng anh trầm thấp, vừa quen thuộc vừa dịu dàng, thứ âm thanh tôi đã nghe suốt tám năm qua, vững chãi đến mức không hé một kẽ hở.
“Hoa hồng nào? Em nói lại xem, anh chẳng hiểu gì cả.” Anh bật cười khẽ, trong tiếng cười ngập tràn cưng chiều.“Hoa hồng của anh, chẳng phải chỉ có em thôi sao?”
Tôi siết chặt điện thoại, mắt hướng ra khung cửa sổ tối đen tĩnh lặng, khoé môi cong lên một nụ cười mỏng.“Chính là bông hoa anh lưu trong danh sách chia sẻ ấy, bông hoa sắp đi chọn váy cưới đó.”
Âm điệu bên kia tức thì thả lỏng, xen chút như vừa sực nhớ.“À, cái đó à, là đồ của Lão Châu. Nó sắp cưới, nhờ anh phụ lên kế hoạch chọn váy thôi.”“Cái tính nó vốn cẩu thả, việc gì cũng quăng cho anh, để anh phải mắng một trận. Ai dè lại đồng bộ sang tài khoản của anh, làm Nguyệt Nguyệt nhà anh ghen.”
Lời bào chữa trơn tru đến hoàn hảo. Lão Châu – bạn nối khố từ nhỏ của anh, cũng là phù rể trong đám cưới chúng tôi. Anh quá chắc chắn rằng tôi sẽ không nghi ngờ.
“Nó vốn vậy mà, cái gì cũng đùn cho anh, khiến em suy nghĩ nhiều.”“Thế à?” Tôi nhàn nhạt hỏi lại, “Tình cảm tốt thật, đến cả váy cưới cũng cần anh góp ý.”
Lục Vũ Xuyên thuận thế đáp lời.“Ừ, từ nhỏ đã chơi cùng nhau, nó thương bạn gái đến mức anh còn thấy ghen. Nguyệt Nguyệt, em đừng nghĩ linh tinh, trong lòng anh chỉ có em. Váy dạ tiệc tối mai chuẩn bị xong chưa? Anh bảo tài xế đến lấy nhé.”“Không cần, em tự sắp xếp được.”
Tôi dứt khoát ngắt cuộc gọi, ném chiếc tạp dề sang một bên rồi chụp lại toàn bộ danh sách kia.
Ổ khóa khẽ xoay, chưa đầy mười lăm phút sau, Lục Vũ Xuyên đã về đến nhà.Anh vừa bước vào đã vòng tay ôm chặt tôi từ phía sau, cằm khẽ tựa lên hõm vai tôi, mang theo hơi gió mát lạnh ngoài trời.
“Nguyệt Nguyệt, anh vẫn thấy không yên tâm, nên hủy hết mấy buổi xã giao phía sau để chạy về ngay với em.”
Anh nâng mặt tôi lên, trong đôi mắt sâu thẳm ấy tràn ngập chân thành cùng xót thương.“Có phải dạo này anh bận quá, để em thấy bị bỏ rơi, nên mới nghĩ linh tinh không?”“Điện thoại vừa nãy nghe giọng em khác lạ, tim anh cứ treo ngược cả lên, làm ăn gì cũng chẳng quan trọng bằng em.”“Lỗi là ở anh, mấy hôm nay chẳng quan tâm đến cảm nhận của em.”
Anh đem hết thảy trách nhiệm ôm vào mình, còn tôi, trong câu chuyện này, lại bị đẩy thành một người đàn bà đa nghi, nhỏ nhen.
Tôi nhìn khuôn mặt từng khiến mình say đắm không lối thoát, cổ họng nghẹn đắng.“Không… chắc là dạo này em hơi mệt thôi.”
Anh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.“Ngốc quá.” Anh dùng ngón tay khẽ chạm chạm mũi tôi, giọng dịu dàng. “Thôi, đừng nghĩ vẩn vơ nữa, để anh đi xả nước tắm cho em.”
Anh cởi bộ vest cao cấp trên người, tiện tay vứt sang một bên. Tôi dõi theo bóng lưng anh bước vào phòng tắm, rồi với tay nhặt chiếc áo lên, định treo vào tủ đồ.
Từ trong túi áo, rơi ra một tấm thẻ cứng ánh vàng.Tôi cúi xuống nhặt lên — đó là phiếu nhận hàng của một xưởng váy cưới cao cấp, may đo riêng.
2.
Trên tấm phiếu ấy, dòng chữ in đậm “Tinh Dạ Hồng” – chiếc váy cưới đặt riêng, dùng toàn nguyên liệu xa xỉ, tốn kém cả công sức lẫn thời gian.Phía dưới, mục người nhận lại là chữ viết tay. Không phải tôi. Cũng chẳng phải bạn gái của Lão Châu.
Tôi kẹp chặt tờ giấy mỏng manh ấy, gọi ngay cho bạn thân – Tần Tranh.Cô ấy là luật sư hạng A chuyên xử ly hôn, quen biết khắp nơi, quan hệ rộng đến mức khiến người ta nể sợ.
“Tranh, cho cậu một cái tên với địa chỉ, nhờ cậu tra giúp xem người này và Lục Vũ Xuyên rốt cuộc có quan hệ gì.”
Những ngày sau đó, Lục Vũ Xuyên bỗng đối xử với tôi chu toàn đến cực điểm.Sáng sớm hôn chào ngày mới, đêm khuya ôm chặt không buông, đích thân lái xe đưa đón tôi đi làm, thậm chí còn nghiên cứu sách dạy nấu ăn, mỗi bữa một món, đổi mới liên tục.