12
Chuyện này vốn dĩ tôi không muốn để ai biết.
Nhưng sự xuất hiện của Ôn Lăng lúc này khiến tôi đổi ý.
Không ngờ thành ngữ “hàng cá hàng tôm cùng một giuộc” không chỉ dùng cho Liêu Kỳ Sở và dì Liêu.
Cũng có thể dùng cho tôi với những người khác.
Ôn Lăng nói dối trước mặt dì Liêu rằng tôi đã mang thai hơn hai tháng, nhưng xuất hiện dấu hiệu doạ sảy, bắt buộc phải nhập viện theo dõi một thời gian.
Dì Liêu không hiểu, nhưng tôi nhìn thấu.
Khi nghe Ôn Lăng nói đến hai chữ “sảy thai”.
Trong mắt bà lóe lên một tia vui mừng.
Sau đó cũng mặc kệ tôi, để tôi ở lại viện quan sát.
Dì Liêu đi rồi, tôi kể hết mọi chuyện và kế hoạch của mình cho Ôn Lăng.
Ôn Lăng nghe xong hơi nhíu mày, chưa kịp nói thì tôi nhận được một cuộc gọi.
Một tiếng sau, Di Tư xuất hiện trong phòng bệnh.
“Là tôi nhìn lầm rồi.” Di Tư nắm chặt điện thoại, trong mắt đầy căm hận.
“Tôi và hắn ở bên nhau bảy năm, bảy năm qua, hắn luôn lén lút cùng những cô gái khác bàn chuyện kết hôn.”
“Số tiền hắn chuyển vào thẻ tôi, đều là tiền bẩn hắn lừa từ những cô gái khác!”
“Tôi tin hắn đến vậy…” Di Tư nói, cả người bắt đầu run lên, nước mắt từng giọt lớn rơi khỏi khóe mắt.
“Tôi vì hắn phá thai năm lần, cả đời này không thể mang thai nữa…”
“Tôi tưởng hắn sẽ rút kinh nghiệm, nào ngờ hắn còn quá quắt hơn, muốn để chị có thai, rồi coi con chị như đứa bé bị bỏ ở viện phúc lợi bế về, giao cho tôi nuôi! Hắn còn chút nhân tính nào không! Làm vậy không sợ trời tru đất diệt sao!”
“Chẳng lẽ hắn nghĩ tôi sẽ chấp nhận thứ… phần thưởng được xây trên nỗi tổn thương của người khác sao!”
So với tôi, Di Tư mới là người chịu tổn thương lớn nhất.
Yêu bảy năm, suốt đời vô sinh, kết cục là người mình yêu bảy năm trời vẫn luôn lừa dối.
Tình yêu Di Tư nhận được, toàn là tiền bất nghĩa Liêu Kỳ Sở dùng thủ đoạn dơ bẩn đổi lấy, và cả đứa trẻ mà hắn tưởng tôi đang mang.
Tôi nghe Di Tư kể.
Cô từng cùng Liêu Kỳ Sở ăn mì gói trong phòng thuê mười mét vuông, mặc cho những năm qua có nhiều người đàn ông ưu tú hơn theo đuổi, cô vẫn không đổi lòng, ở bên hắn.
Cô nghĩ Liêu Kỳ Sở yêu cô.
Không ngờ, tình yêu của Liêu Kỳ Sở vốn không nên tồn tại trên đời.
Ngoài hai chúng tôi không hề hay biết.
Liêu Kỳ Sở còn có chiếc điện thoại thứ ba.
Vì hắn quá tin Di Tư nên chiếc thứ ba bị cô phát hiện.
Di Tư chụp lại toàn bộ chứng cứ hắn lừa các cô gái.
Để khỏi bị lộ, cô chuyển những bức ảnh đó cho tôi.
Còn tôi, nhìn Ôn Lăng.
“Hay là, mấy bức ảnh này để trong máy em trước nhé?”
“Cả tôi và Di Tư đều không tiện giữ chúng.”
Ôn Lăng gật đầu, dịu giọng hỏi: “Vậy… còn chỗ nào em có thể giúp được học tỷ, cứ nói.”
Tôi nhìn gương mặt cậu.
Đánh giá từ trên xuống dưới.
“Đúng là có, chỉ là…”
Tôi khẽ tặc lưỡi: “Chỉ là phải đổi phong cách.”
Trong kế hoạch của tôi đúng là cần một nam giới.
Nhưng hình tượng Ôn Lăng khác xa giới xã hội đen.
Còn về Di Tư, tôi moi thêm được một chuyện từ cô ấy.
Căn nhà tôi mua cho Liêu Kỳ Sở đã bị bán rẻ, quy thành tiền mặt, gửi vào thẻ riêng của hắn.
Nhưng tiền bán nhà đã bị hắn tiêu một nửa, nghe nói để trả các khoản vay kiểu lăn cầu tuyết thời đại học.
Đến nước này, tôi không còn bận tâm có lấy lại đủ tiền hay không.
Tôi chỉ muốn tên ngu xuẩn Liêu Kỳ Sở gặp báo ứng.
Việc Di Tư phải làm, là ép Liêu Kỳ Sở cưới.
Đã cưới thì phải mua nhà, mua xe, mua nhẫn kim cương, nộp sính lễ tam kim, mà khẩu vị của Di Tư không hề nhỏ.
Việc tôi phải làm, là dùng cái thai vốn không tồn tại này, ép Liêu Kỳ Sở chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm vào thẻ của tôi.
Còn Ôn Lăng, dĩ nhiên sẽ là cái “túi tiền” cung cấp nguồn tài chính cho Liêu Kỳ Sở.
13
Tôi và Ôn Lăng cùng mở một công ty cho vay, nhưng tôi chỉ là cổ đông ngầm.
Giai đoạn đầu thành lập, ngoài việc bỏ vốn, mọi chuyện tôi đều giao toàn quyền cho Ôn Lăng xử lý.
Còn bản thân thì nằm nhà nhìn Liêu Kỳ Sở cả ngày sốt ruột vò đầu bứt tai.
Tiền trong thẻ Liêu Kỳ Sở, tôi đã lấy về tay.
Là tôi đi cùng hắn đến ngân hàng, giám sát hắn chuyển hết toàn bộ số tiền trong thẻ sang thẻ tôi.
Ban đầu hắn còn bất an, nhưng tôi liên tục lấy chuyện phá thai ra uy hiếp, hắn chắc cũng cuống lên, lại nghĩ trong thẻ Di Tư vẫn còn tiền, thế là hắn nảy sinh ý muốn thu tay, thôi không giằng co nữa.
Cuối cùng cắn răng, chuyển nốt hơn hai triệu còn lại trong thẻ của mình cho tôi.
Chỉ có điều, hơn ba triệu trong thẻ Di Tư, vẫn chưa đủ để ở thành phố này mua nhà, mua xe, cưới vợ.
Hắn cần tiền, cần nhiều hơn nữa.
Hơn nữa, Di Tư lấy những ấm ức trước đây để ép hắn, phải cho cô một hôn lễ long trọng, còn phải tổ chức ở khách sạn năm sao.
Khoản tiền đó cộng lại cũng không hề nhỏ.
Có lẽ hắn thực sự nóng ruột, thậm chí còn hỏi tôi có quen bạn đại học nào làm ở công ty tổ chức tiệc cưới, hoặc có biết ai làm trong khách sạn năm sao không.
Tôi thật muốn nói: không.
Bởi vì cả công ty lẫn khách sạn đều thuộc tập đoàn nhà tôi.