23
Từ khi nhập học, Lý Khiết như biến thành người khác: đi học đúng giờ, tham gia hoạt động đầy đủ.
Anh giải tán cả đám đàn em, còn không quên dạy dỗ: “Năm ba rồi, không làm gì ra hồn thì sau này ăn gió Tây Bắc chắc?”
Những lúc ngành tôi không có tiết, tôi đôi khi sẽ đến lớp cùng anh.
Ban đầu, người trong lớp anh cứ nhìn tôi như đang xem kịch.
Nhưng quen dần rồi cũng thôi.
Tuy nhiên, việc đến lớp với anh lại dễ đụng mặt Lăng Thu Thu.
Mỗi lần gặp, anh ta vẫn chào tôi bằng một nụ cười lịch thiệp.
Một lần, sau khi đi vệ sinh về, tôi vừa đến cửa lớp thì bất ngờ bị anh ta gọi lại.
“Trình Hựu, cậu với Lý Khiết quen nhau à?”
Tôi không nghĩ anh là người nhiều chuyện, nên im lặng chờ anh nói tiếp.
“Chị cậu rất lo cho cậu đấy.”
Quả nhiên, lại liên quan đến Trình Tranh.
Từ khi khai giảng đến giờ, tôi và chị ấy hầu như không liên lạc.
Còn chuyện giữa tôi và Lý Khiết, tôi cảm thấy chẳng có lý do gì phải báo cho chị biết.
“Anh…” – Tôi ngừng lại một chút – “Hay là… anh rể?”
Lăng Thu Thuật gãi đầu, cười ngượng: “Gọi sao cũng được. Trình Tranh lo Lý Khiết là kiểu dễ gây chuyện, sợ cậu bị ảnh hưởng. Không muốn cậu phải chịu khổ nữa.”
Tôi bỗng cảm thấy thật bi ai.
Bi ai vì Lý Khiết lại để lại ấn tượng cứng nhắc như vậy trong mắt người khác.
Bi ai vì bản thân mãi bị xem như một đứa khác biệt, lạc lõng.
Nhưng không ai chịu tìm hiểu lý do đằng sau. Họ chỉ nhìn vẻ bề ngoài rồi kết luận: cậu không nên, cậu không được.
Nhưng… cái gì mới là “nên”? Cái gì mới là “được”?
“Cảm ơn anh đã nhắc. Lý Khiết rất tốt, chúng tôi đều rất ổn.”
Nói xong tôi định rời đi, nhưng anh ấy lại gọi tôi lại.
Đúng lúc đó, Lý Khiết xuất hiện.
Anh cau mày nhìn Lăng Thu Thuật, sau đó lặng lẽ bước lên chắn trước mặt tôi.
“Này, đây là Trình Hựu, không phải Trình Tranh của anh. Đừng có nhận nhầm nữa.”
Tôi: “…”
Mùi giấm chua này bốc lên cũng hơi gắt rồi đấy.
“Em và anh ấy chỉ nói chuyện về chị em thôi.” – Tôi kéo Lý Khiết ra, dịu giọng hạ nhiệt.
Anh tất nhiên không chịu nhận mình đang ghen, chỉ liếc Lăng Thu Thuật một cái sắc như dao.
Người đối diện cười khổ: “Phải, Trình Tranh bảo gọi điện cậu không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời nên nhờ tôi nhắn giúp—cô ấy hẹn cậu chiều nay ở quán cà phê trước cổng trường, đừng quên nhé.”
Sau khi Lăng Thu Thuật rời đi, Lý Khiết quay sang nhìn tôi: “Muốn gặp chị em à? Anh cũng đi.”
Tôi im lặng.
Lý Khiết – người từng tung hoành ngang dọc, giờ hóa thân thành thanh niên dính người, dính đến độ khiến người khác nghẹt thở.
24
Thế nhưng vừa đến trước quán cà phê, Lý Khiết lại thay đổi ý định, không muốn vào nữa.
“Không phải em từng nói anh và chị em không cùng đường à, mỗi người nên đi một hướng thì tốt hơn sao?” – Anh cười, xoa đầu tôi – “Anh đợi em ngoài này.”
Tôi không ép, một mình bước vào.
“Trình Hựu, bên này nè!” – Trình Tranh ngồi gần cửa sổ, vẫy tay gọi tôi.
Từ sau chuyến đi Hạ Môn, hình như đây là lần đầu tiên hai chị em gặp lại nhau.
“Anh ta không vào à?” – Trình Tranh liếc về phía cửa.
Chị đã thấy Lý Khiết đi cùng tôi.
Tôi ngồi xuống đối diện chị, chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Bọn em… đang quen nhau à?” – Chị dò hỏi.
“Không.” – Thực ra, chính tôi cũng không biết chúng tôi có đang quen nhau hay không.
“Nghe nói dạo này anh ta thay đổi nhiều lắm, trường mình đổi cả trùm rồi.” – Chị cười nửa đùa nửa thật – “Thật ra chị không phản đối, chỉ là sợ anh ta giống ba…”
“Ba là ba, Lý Khiết là Lý Khiết.” – Tôi cắt ngang – “Họ không giống nhau.”
Chị ngừng tay đang cầm ly, sau đó lại đưa lên môi.
“Chị à, từ nhỏ đến lớn em vốn không phải người biết tranh giành. Khi mẹ chọn đưa chị đi, em nghĩ: ‘À, hóa ra phải chọn một người thì người bị bỏ lại sẽ là mình.’ Khi họ dọn đàn piano đi, em nghĩ: ‘Chị mới là người cần học đàn, em chỉ là đồ đi kèm.’
“Nên em luôn tự nhủ, những gì em thích, người em thích… có lẽ đều không nên là của em.
“Em cũng thấy cô đơn, không phải em không muốn kết bạn, chỉ là em tự xây một lớp vỏ chắn, người khác khó bước vào. Nhưng chị biết không? Lý Khiết lại bước vào được. Anh ấy khiến em biết rằng, em cũng có thể đưa ra mong muốn, cũng có thể có ước mơ được thực hiện.
“Chị từng nói em đã được giải thoát, nhưng thật ra chưa bao giờ. Em chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Cho đến bây giờ. Sự xuất hiện của anh ấy khiến em có dũng khí để nói lời tạm biệt với quá khứ.
“Nên… tại sao nhất định phải để anh ấy rời đi?”
Tôi đã chuẩn bị rất lâu, cuối cùng cũng nói ra hết.
Trình Tranh nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe. Chị nín thở lắng nghe, như sợ chỉ cần động một chút là cảm xúc sẽ vỡ òa.
“Chị à, em không muốn phải ở một mình nữa.”
Nói xong câu đó, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Trình Tranh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự hối lỗi và buồn bã: “Chỉ cần em vui vẻ là được rồi.”
Vui vẻ là được, em cũng hy vọng như vậy.
Trước khi rời đi, tôi dặn chị vẫn như cũ, ở trường đừng cố ý tụ tập hay thể hiện thân thiết quá mức.
“Em vẫn không quen trò chơi đoán xem ai là Trình Tranh giữa sân trường.”
Có những chuyện, tôi đã buông được, nhưng không có nghĩa là phải hòa giải tất cả.
25
Bước ra khỏi quán cà phê, Lý Khiết vẫn đợi tôi ở ven đường.
Tôi bước đến, vỗ mạnh vào lưng anh.
“Giật cả mình! Muốn hù chết anh à!” – Anh giật nảy lên.
Đúng là người chẳng chịu được hù dọa.
Anh hỏi tôi nói chuyện thế nào rồi, tôi không đáp.
Hai đứa tôi cứ thế đi bộ song song về trường.
“Lý Khiết, làm bạn trai em nhé.”
Cuối cùng tôi cũng nói ra được câu đó.
Nhưng vừa dứt lời, người bên cạnh đã biến mất tiêu.
Tôi quay đầu lại, thấy anh đứng ngây ra như tượng.
“Không muốn à?” – Tôi nhíu mày.
Dù sao lúc đầu là anh tán tôi trước, dù có nhầm người đi nữa.
“Muốn chứ!” – Lý Khiết như bay đến bên tôi, “Sao có thể không muốn được?”
Anh ôm tôi chặt cứng.
“Cả đời này, ông đây chỉ ăn một loại trái cây là quả bưởi! Mấy thứ cam, quýt gì đó, biến hết sang một bên!”
Tôi: “…”
“Ý anh là, cả đời này anh chỉ thích mình em thôi, tiểu Bưởi.”
[Phiên ngoại – Góc nhìn của Lý Khiết]
1
Đám nhóc bên khoa Ngoại ngữ lại dám cá cược với ông đây.
Cược xem ai tán đổ được hoa khôi khoa bọn họ.
Chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà?
Tôi canh me mấy ngày, cuối cùng cũng bắt gặp cô ấy đi một mình.
Tôi tỏ tình, ai ngờ cô ấy bảo… tôi tỏ sai người.
M* nó!
Cái quái gì vậy?
Thì ra là sinh đôi.
Nhưng bao nhiêu người đang nhìn, Lý Khiết tôi sao có thể mất mặt được?
Dọa cho cô ấy một trận, dụ dỗ thêm chút nữa.
Giữ được sĩ diện, mà việc theo đuổi chị gái cô ấy cũng chưa hẳn là hết đường.
Một mũi tên trúng hai đích!
2
Không ngờ cô ấy lại đề nghị làm giao dịch.
Thôi thì tôi cũng đâu thiệt gì, chơi luôn.
Cô ấy nhờ tôi giúp cưa cẩm cái thằng Lăng Thu Thuật lớp tôi.
Con gái thời nay đều thích kiểu đó à?
Loại như tôi không có sức hút sao?
Bắt đầu nghi ngờ nhân sinh rồi đây…
3
Cô ấy bắt tôi tham gia đêm hội trường!
Tôi không đi đâu, thích thì tự đi mà đi.
Ờ… tôi đoán đúng thật.
Nhưng sao trông cô ấy hơi buồn vậy?
Tôi thì không giỏi dỗ người khác đâu.
Giờ sao đây?
Chờ chút, tôi hỏi online cái đã, gấp lắm.
Cô ấy lúc trước còn hơi sợ tôi, giờ hình như chẳng sợ nữa, còn dám mở miệng nhờ vả.
Đàn piano?
Hồi cấp ba tôi có quen một nhỏ học nhạc, để tìm cách nhờ nhỏ đó thử xem.
Váy?
Ở nhà có một cái.
Là mẫu mẹ tôi thích nhất, tôi mua về làm kỷ niệm mỗi khi nhớ bà.
Thật sự… không nỡ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng ai mặc, thôi đưa cô ấy vậy.
Cô ấy đánh piano hay thật đấy!
Đúng là người tài giấu nghề.
4
Cuối cùng cô ấy cũng chịu dẫn tôi đi gặp chị gái mình.
Hoa khôi khoa Ngoại ngữ, mà trông chẳng phải y chang cô ấy sao?
Cơ mà… không thú vị bằng cô ấy.
Thì ra cô ấy đã năm năm không đụng đến piano.
Chắc từng có chuyện gì đó.
Tôi hiểu cái cảm giác đó, rất đau.
5
Đám bên trường Tài chính dám chặn đường tôi?!
Tiếc là thế cô đơn độc, tôi anh dũng hy sinh vào viện.
Nói là sẽ đi xem cô ấy biểu diễn, giờ thì nuốt lời rồi.
Khoan đã, người ngoài cửa là ai?
Mẹ à?
Xong rồi… là cô ấy!
Tôi bị ảo giác luôn hả?
Mất mặt muốn chết!
Nhưng mà cô ấy mặc cái váy này… thật sự hơi giống mẹ tôi.
Đều là tiên nữ cả.
Đẹp quá trời.
6