15.
Trong nhà thi đấu, tiếng hò reo vang dội như vỡ tung mái vòm.
Trận đấu hôm nay là trận giao hữu giữa Đại học Kinh Thành và Đại học Hoa Thành.
Điều khiến tôi bất ngờ là —
Tần Diễn lại nổi tiếng đến thế.
Tần Hỉ nghiêng đầu, liếc tôi một cái, giọng dửng dưng:
"Anh tôi được chào đón ghê ha."
Theo nguyên tắc “nói ít sai ít”, tôi chỉ hời hợt gật đầu:
"Anh tôi cũng vậy."
Không khí xung quanh lặng đi vài nhịp.
Tần Hỉ im lặng, tôi cũng im lặng.
Cứ thế, hai người chúng tôi yên ổn ngồi xem hết cả trận đấu.
Kết quả cũng không ngoài dự đoán —
Kinh Đại thắng áp đảo Hoa Đại.
Vừa kết thúc trận, Tần Hỉ đã đứng dậy rời đi:
"Tôi có việc, đi trước."
Tôi ngồi yên tại khán đài,
nhìn theo bóng lưng cậu ta chạy nhanh đến nỗi gần như có tàn ảnh.
Không khỏi thầm cảm thán:
Thể lực đúng là không phải dạng vừa.
Nhớ đến tin nhắn tối qua của Tần Diễn,
tôi khẽ thở dài, trong lòng rối như mớ chỉ.
Tôi cầm chai nước thể thao, hòa vào dòng người đang tản ra.
Chưa kịp tới phòng nghỉ,
một bóng người cao lớn đã chắn trước mặt tôi.
"Chà chà, chẳng phải là Tiểu Dã đó sao?"
Một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt một nhịp.
Tôi chết lặng tại chỗ:
"Anh… anh Mạnh…"
Mạnh Nghĩa Khang.
Cái tên vừa vang lên trong lòng, cả ký ức đã bị chôn kín bỗng cuộn trào trở lại.
Anh ta cười hiền hòa, vẻ mặt như gặp lại người thân:
"Xem ra em vẫn chưa quên anh đấy nhỉ?"
Tôi cười gượng, cố nặn ra lời thoái thác:
"Em phải đi tìm bạn rồi, để khi khác—"
Mạnh Nghĩa Khang không nói không rằng giật lấy chai nước trong tay tôi,
một tay khoác vai tôi đầy tự nhiên.
Dưới lòng bàn tay nóng rực ấy,
toàn thân tôi khẽ run lên không kiểm soát nổi.
Anh ta cúi sát tai tôi, cười khẽ:
"Tiểu Dã… lâu rồi không gặp."
16.
Phòng nghỉ hẻo lánh, không khí lạnh đến ngột ngạt.
Ánh mắt của Mạnh Nghĩa Khang lướt trên người tôi như con rắn âm u.
"Lại đây."
Tôi theo phản xạ siết chặt vạt áo:
"Không…"
Anh ta bật cười lạnh:
"Hai năm không gặp, gan lớn hơn rồi nhỉ."
Tôi cố giữ bình tĩnh:
"Đây là Kinh Thành. Anh tôi cũng ở đây.
Khuyên anh biết điều một chút."
Mạnh Nghĩa Khang chẳng hề để tâm.
Thông tin tố Alpha ập tới dữ dội, áp lực như bóp nghẹt lồng ngực.
Mặt tôi tái đi, tuyến thể không kiểm soát nổi mà nóng rực lên.
"Tôi cảnh cáo anh, đừng làm bậy."
Anh ta liếm môi, giọng đầy ác ý:
"Tôi còn chưa nếm thử mùi vị của em đâu."
Tôi cắn chặt môi.
Nhân lúc anh ta quay người đi lấy dây, tôi lao thẳng về phía cửa.
— Khóa rồi.
Chưa kịp phản ứng, Mạnh Nghĩa Khang đã túm lấy tóc tôi kéo giật lại:
"Tại tôi, quên mất em là loại không biết uống rượu mời."
Tôi ngã sấp xuống sàn, đầu óc quay cuồng.
Một cơn đau rát bùng lên trên mặt,
tiếng ù tai kéo tới, tầm nhìn chồng hình.
Anh ta nắm cổ áo tôi, ánh mắt mê muội:
"Tiểu Dã, em càng ngày càng đẹp."
Ngay lúc anh ta cúi xuống,
bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
"Có ai trong đó không?"
Tôi mở to mắt — là Tần Diễn!
Tôi vừa định kêu lên thì đã bị bịt chặt miệng:
"Ưm…"
Mạnh Nghĩa Khang nhìn tôi không chớp mắt.
Cảm giác thiếu oxy dâng lên, trước mắt tôi tối sầm.
Tiếng bước chân ngoài cửa dần xa.
Anh ta cúi xuống, hít sâu sau gáy tôi:
"Không ai tới cứu em đâu."
Nước mắt tràn ra nơi khóe mắt, rơi từng giọt.
Ngay khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại—
RẦM!
Cánh cửa bị đá tung.
Trong khoảng lặng chết chóc,
Tần Diễn bước vào, gương mặt trầm lạnh như bão trước giờ đổ bộ.
Thông tin tố Alpha đỉnh cấp cuốn tới như cuồng phong.
Sắc mặt Mạnh Nghĩa Khang biến đổi, quỳ sụp xuống đất.
Tần Diễn không biểu cảm, xách cổ áo anh ta lên.
Một quyền. Rồi lại một quyền.
Tôi hoàn hồn, lao tới ôm chặt lấy Tần Diễn từ phía sau.
Giọng tôi run rẩy:
"Đừng đánh nữa…"
17.
Mạnh Nghĩa Khang và Văn Vũ là bạn học cùng trường.
Anh ta thường xuyên tới nhà tôi.
Cho đến một ngày nọ.
Năm đó tôi học năm hai, nghỉ hè về nhà.
Văn Vũ có việc gấp phải ra ngoài.
Khi tôi chuẩn bị quay về phòng,
Mạnh Nghĩa Khang bất ngờ kéo tay tôi lại.
Anh ta cười, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ:
"Tiểu Dã, chơi game với anh không?"
Hôm ấy là một ngày mưa âm u,
trời lạnh đến thấu xương.
……
Cho đến khi Mạnh Nghĩa Khang rời khỏi nơi đó,