5
Sau chuyện đó, gần ba tháng tôi không về nhà, về cũng thấy xui xẻo. Đúng lúc công ty bận rộn, tôi tập trung dồn hết tâm trí cho công việc.
Cho đến một ngày, tôi lại nhận được cuộc gọi từ mẹ.
“Tiểu Lâm à, lần trước là mẹ sai.” Mẹ nói với giọng nịnh nọt.
Trải qua chuyện lần trước, tôi vừa nghe là biết chẳng có gì hay ho.
Quả nhiên, bà nói ngay: “Tuyết Tuyết mang thai rồi, em trai con bận, con nghỉ việc về nhà chăm sóc cho nó đi.”
“Con điên à?” Tôi không thể tin nổi, “Một mình mẹ chăm sóc Dương Tuyết còn chưa đủ sao? Còn bắt con bỏ việc, mẹ nghĩ cái gì thế?”
Thấy tôi kiên quyết, mẹ cũng gắt lên.
“Con biết gì! Tuyết Tuyết mang thai song sinh, một mình mẹ sao lo xuể? Hơn nữa, con là con gái, đi làm có ích gì? Chi bằng về nhà lấy chồng sớm đi!”
Tôi bật cười lạnh.
“Đi làm không ích gì à? Hơn hai mươi vạn mẹ cho Vương Kế Nghiệp, trong đó có mười vạn là tiền con đi làm gửi cho mẹ từng tháng đấy.
Mẹ muốn con chăm sóc Lý Tuyết cũng được, trả con mười vạn kia, rồi trả lương theo mức con đang nhận, mỗi tháng mười lăm nghìn, con sẽ làm!”
Mẹ tức đến mức dập máy ngay.
Tôi còn tưởng ít nhất như vậy mẹ sẽ yên ổn một thời gian, nào ngờ hôm sau bà xông thẳng đến công ty tôi gây chuyện.
Lúc lễ tân gọi tôi, tôi đang họp với khách hàng.
“Chị Tiểu Lâm, mẹ chị đến công ty, bảo muốn gặp chị.”
“Tôi đang bận, bảo bà đợi.”
Lễ tân ngập ngừng một lúc mới nói: “Không phải đâu chị… bác gái bà ấy…”
6
Ngay giây sau, tiếng gào khóc của mẹ vọng rõ qua điện thoại.
“Công ty các người làm cái gì thế hả! Khiến con gái tôi trở thành đứa bất hiếu, giờ lớn tuổi rồi mà chưa chịu lấy chồng, tất cả là do các người hại cả!”
Nghe thấy giọng bà, đầu tôi như muốn nổ tung, nhưng không thể bỏ ngang công việc, đành nhanh chóng bàn xong với khách rồi chạy xuống.
Xuống dưới, tôi thấy mẹ đang lăn lộn giữa sảnh, gào khóc om sòm. Trước mặt bao người, bà vu cho lễ tân xô ngã mình, bắt đền tiền.
Tôi vội vàng lao tới: “Mẹ, trên đầu mẹ là camera giám sát, đây là hành vi tống tiền đấy.”
Mẹ nghe nhắc tới camera thì khựng lại, động tác cũng bớt dữ dội.
Thấy tôi đến, bà lập tức bật dậy, kéo tay tôi bắt về nhà.
Tôi hất tay bà ra, đứng giữa đám đông, chất vấn: “Mẹ rốt cuộc muốn gì?”
“Mẹ muốn gì ư? Em dâu con mang thai rồi, giờ con phải về chăm sóc nó, sau còn phải lo cho nó ở cữ.” Mẹ vừa trợn mắt vừa khạc nhổ xuống đất.
Xung quanh vang lên những tiếng thở dài tiếc nuối.
Tai tôi nóng bừng, mặt đỏ lựng.
“Hoặc là mẹ đưa tiền, hoặc thuê bảo mẫu, con tuyệt đối không về chăm nó.” Tôi tức đến run người.
Nếu không phải mẹ, tôi đã báo cảnh sát đưa đi rồi.
Thấy tôi không lay chuyển, bà lại khóc lóc: “Con gái mà không chịu lấy chồng thì còn định thế nào? Em con đi làm vất vả thế, con giúp nó thì sao?”
Thấy chuyện càng ầm ĩ, tôi chẳng buồn đôi co nữa, gọi bảo vệ đến đưa mẹ ra ngoài.
Không ngờ tối hôm đó, tôi lại bị mẹ đưa thẳng lên mạng.
7
Mẹ bật filter lòe loẹt, ghép nhạc nền đang hot, ngồi trước ống kính kể lể nỗi khổ của mình.
“Chồng tôi mất sớm, tôi một mình nuôi hai đứa con khôn lớn, cuối cùng lại nuôi ra một đứa bất hiếu.”
Bà còn giả vờ chấm nước mắt, tiếp tục tố cáo tội lỗi của tôi.
“Em trai nó nuôi nó học đại học, giờ tôi yếu rồi, bảo nó chăm sóc em dâu đang mang thai mà nó không chịu. Hôm nay còn ở dưới công ty chửi mắng tôi, thật là bất hạnh.”
Câu nào của mẹ cũng nhắm vào tôi, không một chữ nhắc đến em trai.
Bà nói em trai nuôi tôi học đại học, nhưng sự thật là nó chưa tốt nghiệp cấp ba, suốt ngày đòi bỏ học, phải dựa vào tôi vừa học vừa làm để có tiền tiêu vặt.
Sau này Vương Kế Nghiệp học lại hai năm, khó khăn lắm mới thi được cao đẳng, toàn bộ học phí, tiền ký túc, sinh hoạt đều do tôi trả.
Mẹ còn dám than thân yếu ớt, nhưng tôi thấy hôm nay lúc bà lăn lộn ăn vạ thì khỏe mạnh lắm.
Dưới phần bình luận, nhiều người nghi ngờ lời bà, nhưng chẳng mấy chốc đã bị những lời mắng chửi tôi áp đảo.
Không rõ có ai cố ý thổi gió thêm lửa, clip nhanh chóng leo top hot, thông tin cá nhân của tôi cũng bị moi ra.
Tan ca, sếp gọi tôi vào phòng.
“Tiểu Lâm, dạo này em cũng vất vả rồi, nghỉ một tháng đi, về nhà nghỉ ngơi.”
Tôi lo sốt vó, giờ mà nghỉ thì dự án của tôi biết giao cho ai?
Trước sự chất vấn của tôi, sếp cứng rắn: “Em đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty. Không đuổi việc em là nể tình nhân viên lâu năm đấy! Mau thu dọn đi.
“Dự án này công ty đã có người tiếp nhận rồi, Tiểu Triệu trẻ trung, lại chẳng có mấy lời ong tiếng ve khiến thiên hạ bàn tán.”
Tiểu Triệu vốn là cấp dưới cũ, do một tay tôi dìu dắt.
Thấy chuyện đã không thể xoay chuyển, nghĩ nếu dự án rơi vào tay nó thì cũng còn yên tâm, tôi cắn răng nói: “Được, tôi sẽ sớm bàn giao toàn bộ nội dung.”
8
Về lại văn phòng, tôi chỉ kịp thu dọn qua loa, đội mũ đeo khẩu trang rồi vội vã chạy về nhà.