19
Giải quyết xong chuyện trong nhà, tôi lại tiếp tục nộp hồ sơ xin việc. Dù sao, công việc vẫn phải tìm.
Cho đến một ngày, tôi nhận được điện thoại của sếp cũ.
Giọng ông ta cẩn trọng, thậm chí còn mang theo vài phần lấy lòng:
“Tiểu Lâm à, mấy lời bàn tán trên mạng giờ lắng xuống rồi. Hay là em quay lại công ty, tiếp tục dự án đi?”
Tôi khẽ nhíu mày. Ý gì đây? Chẳng phải Tiểu Triệu đã tiếp quản dự án sao? Sao lại tìm tôi nữa?
Thấy tôi im lặng, giọng sếp liền gấp gáp:
“Dù sao Tiểu Triệu cũng chỉ là lính mới, sao so được với em? Chỉ cần em quay lại, lương thưởng gấp đôi, thế nào?”
“Được, tôi sẽ cân nhắc.” Tôi đáp qua loa.
Tôi đã bỏ ra bao tâm huyết cho dự án này, nhưng không có nghĩa tôi sẽ trở lại nơi từng khiến mình tổn thương.
Không ngờ tối hôm đó, chính khách hàng phía chủ đầu tư – Tổng giám đốc Văn – gọi cho tôi.
“Cô Vương, không biết cô có hứng thú sang công ty chúng tôi không?”
Tổng giám đốc Văn là một phụ nữ thẳng thắn. Trước câu hỏi của tôi, chị chậm rãi kể rõ mọi chuyện.
Thì ra, Tiểu Triệu vừa tiếp quản dự án đã viện cớ tiết kiệm chi phí để mở thầu lại, đưa người thân của mình chen vào.
Mà cái xưởng của người thân cậu ta vốn khét tiếng ăn bớt nguyên vật liệu, chẳng ai dám hợp tác. May gặp đúng lúc Tiểu Triệu nắm dự án, đổi tên rồi mò vào.
Kết quả, khi chạy thử thì xảy ra sự cố nghiêm trọng.
Tổng giám đốc Văn điều tra một cái là ra ngay, lập tức cắt hợp đồng.
Chẳng trách sếp tôi lại hạ giọng năn nỉ.
“Tổng giám đốc Văn, nếu sang chỗ chị thì có lợi ích gì không?”
Chị cười sang sảng.
“Đương nhiên rồi, lương gấp ba và dự án trọng điểm. Tặng kèm cho cô một bí mật nhỏ.”
20
Tò mò của tôi lập tức bị khơi lên.
Chị Văn nhấn từng chữ: “Cái video của mẹ cô, là Tiểu Triệu bỏ tiền đẩy lên hot.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi bỗng hiểu ra tất cả.
Khó trách video kia có số liệu kỳ quái đến thế, khó trách phần bình luận toàn là chửi rủa một chiều.
Tôi đã nghi ngờ, bởi không thể nào cộng đồng mạng lại vô lý như vậy.
Tiểu Triệu vốn do một tay tôi nâng đỡ, mà cậu ta lại phản bội tôi.
Tôi hít sâu một hơi.
“Cảm ơn chị Văn đã nói thật. Xử lý xong việc này, tôi sẽ qua gặp chị.”
Ngay sau đó, tôi gọi lại cho sếp.
Ông ta còn tưởng tôi đã đổi ý, giọng lại khôi phục vẻ kiêu ngạo:
“Tiểu Lâm, cuối cùng em cũng thông suốt rồi. Ở tuổi này, em tìm việc khó lắm, huống chi còn là phụ nữ, chẳng bằng quay lại tiếp tục làm, đúng không?”
Tôi cười nhạt.
“Muốn tôi quay lại cũng được, để Tiểu Triệu đăng video xin lỗi vì chuyện bỏ tiền thuê thủy quân bôi nhọ tôi, rồi tôi sẽ cân nhắc.”
Đầu dây bên kia khựng lại.
“Em… em biết rồi à?” Giọng ông ta lộ vài phần chần chừ, “Dù sao Tiểu Triệu cũng là đàn ông, em bắt nó mất mặt thế, sau này nó còn ra sao?”
“Tốt thôi, vậy sếp cứ bỏ tiền túi ra bù mấy tỷ thiệt hại của dự án đi.”
Ông ta lặng im một thoáng, rồi nghiến răng:
“Được! Tôi sẽ bảo nó đăng ngay!”
Tối hôm đó, video xin lỗi của Tiểu Triệu leo thẳng top đầu.
Tôi nhận được tin nhắn từ chị Văn: 【Chị bỏ mấy vạn mua lượt view giúp em, không cần cảm ơn.】
Cùng lúc, đơn từ chức của tôi cũng được gửi vào hòm thư công ty.
Trong thư, tôi thẳng thừng thách thức quyền uy của sếp. Tôi biết, chắc chắn ông ta sẽ đồng ý.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, ông ta gửi tới một loạt tin nhắn thoại chửi rủa. Tôi chẳng thèm nghe, chỉ chụp màn hình câu cuối cùng.
“Nếu đã muốn nghỉ thì cút ngay! Nhớ rõ, đây không phải em chủ động xin thôi việc, mà là tôi đuổi em!”
Tôi lập tức trả lời: “Vâng, sếp. Đã là đuổi việc thì nhớ cộng thêm N+1 nhé.”
Mặc kệ ông ta tiếp tục gào thét, tôi hài lòng tắt máy.
21
Vài ngày sau, nhân lúc mẹ và bọn họ còn bị tạm giam, tôi quay về căn nhà cũ.
Trên tường đã phun một chữ đỏ chói “giải tỏa”, xung quanh nhiều nhà hàng xóm cũng dọn đi rồi.
Tôi đẩy cánh cửa cũ kỹ, bước vào sân.
Trong sân, đầy ắp ký ức về tôi và bà nội.
Từ nhỏ tôi đã là đứa trẻ bị bỏ lại. Bố mẹ chê tôi là con gái, viện cớ “bận việc” mà bỏ mặc tôi cho bà nuôi, còn họ thì bế Vương Kế Nghiệp vào thành phố.
Ông mất sớm, bà nội một tay gồng gánh nuôi tôi.
Khi bố mẹ tôi thỉnh thoảng trở về, bà luôn tức giận mắng họ xối xả:
“Tiểu Lâm nhà chúng ta là đứa bé ngoan, các người không cần thì để tôi cần! Cả đời này tôi có phải liều mạng, cũng sẽ để Tiểu Lâm sống đàng hoàng rạng rỡ!”