18.
“Đứa bé đó căn bản không phải con tôi! Đó mới là sự thật!”
Đặng Đình Thịnh đập mạnh bàn, gân xanh nổi đầy trán, mặt đỏ như gan heo, mắt rực những tia máu giận dữ.
Anh ta biết rõ — nếu thua kiện, bản thân với tư cách là nguyên đơn chính cũng sẽ bị tuyên án tù chung thân.
Đó là cái kết anh ta không thể nào chấp nhận được.
“Tôi có vấn đề về sức khỏe! Tôi không thể có con!”
Vì lợi ích cá nhân, Đặng Đình Thịnh buộc phải phơi bày bí mật mà anh ta đã cố giấu cả đời.
Thật là mỉa mai.
Một người bề ngoài đẹp trai, phong độ như anh ta… lại là kẻ khiếm khuyết bẩm sinh.
Từ thời niên thiếu, anh ta đã phát hiện ra cơ thể mình khác biệt.
Khi bạn bè cùng trang lứa như bác sĩ Trương bắt đầu tò mò với con gái, thì anh ta lại không có chút phản ứng gì.
Cái gọi là “giữ mình”, “không quan hệ trước hôn nhân” — hóa ra chỉ là vì không thể.
Việc anh ta không chịu kết hôn với Sư Vận Nhi, cũng vì điều đó.
Việc anh ta phát điên khi biết cả tôi và Sư Vận Nhi đều mang thai… cũng chính vì điều đó.
Thẩm phán sầm mặt, ra hiệu cho kỹ thuật viên gắn thiết bị trích xuất ký ức lên người Đặng Đình Thịnh.
Và rồi… sự thật cuối cùng cũng được hé lộ.
19.
Chính vì bí mật không thể mở miệng ấy, mà Đặng Đình Thịnh luôn giữ khoảng cách với phụ nữ.
Truyền thông từng ca ngợi anh ta là người kế nghiệp liêm chính, sống kín đáo, không ăn chơi trụy lạc.
Nhưng thời gian trôi qua, chuyện kết hôn và sinh con là điều bắt buộc với một người kế thừa.
Hơn nữa, đối thủ kinh doanh từng nhắm đúng điểm này để công kích, tung tin đồn về giới tính thật của anh ta, làm tổn hại nghiêm trọng đến uy tín và cổ phiếu của tập đoàn Đặng thị.
Trong hoàn cảnh đó, anh ta buộc phải nhanh chóng kết hôn để dập tắt mọi tin đồn.
Dù anh ta yêu Sư Vận Nhi, nhưng cô ta tính khí thất thường, hung hăng, lại luôn muốn cạnh tranh với tôi — tiểu thư chính thống nhà họ Sư.
Làm sao có thể trông chờ cô ta giữ bí mật cho mình?
Ngược lại, nếu biết chuyện, cô ta còn có thể quay lưng bỏ đi bất cứ lúc nào.
Thật nực cười.
Một kẻ tự mãn cả đời như Đặng Đình Thịnh, lại là kẻ si tình chỉ vì một người như cô ta.
Nhưng anh ta lại chẳng dám nói ra sự thật, chỉ có thể nhìn người mình yêu bỏ đi mà không dám giữ lại.
Trong hoàn cảnh đó, anh ta quay sang chọn tôi — người luôn lặng lẽ yêu thầm anh ta.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày anh ta ngỏ lời cầu hôn.
Một buổi trưa nắng nhàn nhạt, tôi vừa ngủ dậy, bước xuống lầu thì thấy anh ta đang ngồi trong phòng khách nhà mình.
Khi ấy, bà ngoại tôi vẫn còn sống.
Anh ta đứng dậy, mỉm cười dịu dàng nắm lấy tay tôi, nói với bà rằng:
“Hãy để cháu cưới cô ấy, cháu sẽ dùng cả đời để chứng minh tình yêu này.”
Ánh nắng lấp lánh xuyên qua tán cây long não ngoài cửa sổ rọi vào, ánh lên vẻ trang nghiêm như thần Phật.
Đôi mắt đào hoa ấy, thời khắc đó, chỉ có hình bóng của tôi.
Nhưng rồi… mọi chuyện lại diễn ra như đoạn ký ức mà thiết bị vừa phát.
Sau khi kết hôn, tôi mãi là người chờ đợi, mãi là người yêu — để rồi đổi lại chỉ là phản bội và tổn thương.
20.
“Đứa bé đó là con anh. Cả hai đứa đều là con ruột anh.”
Giọng nói trầm tĩnh của bác sĩ Trương vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh trong phòng xử án.
Ít ai biết, cha của bác sĩ Trương từng là bác sĩ riêng gắn bó cả đời với nhà họ Đặng, tận tụy phục vụ cho gia tộc ấy suốt bao nhiêu năm trời.
Còn bác sĩ Trương và Đặng Đình Thịnh, vốn là bạn nối khố từ thuở ấu thơ.
Chỉ là, kể từ khi phát hiện ra vấn đề “khó nói” của bản thân, tâm lý của Đặng Đình Thịnh dần dần trở nên lệch lạc.
Ban đầu, anh ta chỉ thường xuyên hỏi Trương mấy chuyện tế nhị như: “Một tháng tự giải quyết mấy lần là bình thường?”
Dần dần, yêu cầu cũng vượt xa giới hạn: từ mô tả cụ thể hành vi cho đến yêu cầu thị phạm trực tiếp.
Cuối cùng, anh ta ngang nhiên ra lệnh cho Trương “chữa khỏi” bệnh cho mình bằng bất cứ giá nào.
Bác sĩ Trương từ chối.
Đáp lại, Đặng Đình Thịnh lập tức lôi cha anh — người đang nằm viện — ra làm đòn uy hiếp.
Cha của bác sĩ Trương, sau cả một đời cống hiến cho nghề y, về già lại mắc chứng Alzheimer thể hưng cảm nặng, cần người túc trực chăm sóc cả ngày lẫn đêm.
Chi phí điều trị đắt đỏ vượt ngoài khả năng của gia đình, trong khi Trương khi đó vừa ra trường, chưa có công việc ổn định, tiền tích cóp cả đời đều đổ dồn vào viện phí.
Mỗi ngày nhìn bố nằm mê man trên giường bệnh, Trương chỉ biết cắn răng chịu nhục.