1.
Chồng tôi tôn trọng quyết định ấy:
“Cũng hay, vừa vặn để Tiểu Ninh có bạn chơi cùng.”
Tôi mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn.
Con bé mới được đón về, tâm lý còn mong manh, cần được cha mẹ quan tâm.
Giờ mà vội vàng nhận thêm một đứa trẻ, liệu có khiến con bị tổn thương không?
Mang theo nỗi lo, tôi bước vào phòng Tiểu Ninh.
Con bé nhỏ xíu chui trong chăn, đôi mắt to tròn lấp lánh.
Thấy tôi, nó liền cười rạng rỡ, ló đầu ra:
“Mẹ kể chuyện cho con nghe đi!”
Nhìn con vẫn vui vẻ, hồn nhiên như trước, tôi khẽ thở phào.
“Tiểu Ninh, con còn nhớ cô chị đứng sau lưng con lúc ban ngày không?”
“Mẹ nói chị Tiểu Cao ạ? Lúc bọn xấu đến, chỉ có chị ấy bảo vệ con thôi.”
Tôi ngập ngừng một chút rồi hỏi:
“Nếu mẹ đón chị Tiểu Cao về làm chị con, con có thích không?”
“Thích ạ! Chị Tiểu Cao là người con thích nhất, con muốn có chị ấy làm chị gái!”
Tôi mỉm cười, vuốt nhẹ tóc con:
“Ngoan, ngủ đi nhé. Mai mẹ dẫn con đi đón chị về.”
2.
Sáng hôm sau, tôi dậy từ hơn sáu giờ, lòng vẫn nôn nao.
Vừa định chuẩn bị bữa sáng, đã thấy Tiểu Ninh ăn mặc gọn gàng, đeo chiếc balo nhỏ hình con vịt, lon ton chạy ra:
“Mẹ ơi, mình đi đón chị nhé!”
Tôi bật cười, để con ăn chút gì rồi cả nhà cùng đi.
Trên đường, những dòng bình luận lại xuất hiện:
“Nếu nhận nuôi thành công, thì nữ phụ bé cũng xem như có nơi nương tựa rồi.”
“Mấy người quên rồi à? Sau này nữ phụ h//ại cả nhà nữ chính đó, đúng là rước sói về nhà.”
“Nhưng bây giờ bé còn nhỏ mà, vẫn rất trong sáng chứ!”
Đến trại trẻ mồ côi, viện trưởng dẫn cô bé ra, hết lời khuyên chúng tôi nhận bé.
Tiểu Ninh lập tức đổ hết đồ trong balo toàn là bánh kẹo tôi mua tối qua rồi ôm lấy đưa cho cô bé.
Cô bé tên Tiểu Cao, chỉ lặng lẽ lắc đầu, lén nhìn tôi, ánh mắt đề phòng.
Tôi ngồi xuống, dịu dàng chìa tay:
“Tiểu Cao, con có muốn về nhà với cô không?”
Cô bé khẽ rụt lại, không trả lời, chỉ cắn môi thật chặt.
Viện trưởng vội giải thích:
“Bé này bị b//ắt c//óc hơn một năm, cảnh giác hơn những đứa trẻ khác. Nhưng Tiểu Ninh quý con bé lắm, chắc hai đứa hợp nhau. Hai đứa cùng về cũng tốt.”
Tôi gật đầu:
“Không sao đâu, cô sẽ đối xử tốt với con.”
Cô bé vẫn im lặng, ánh mắt giằng co.
Viện trưởng thấy vậy liền nói:
“Chúng tôi còn vài bé khác đang chờ nhận nuôi…”
Tôi có chút thất vọng.
Chẳng lẽ duyên phận của tôi với đứa trẻ này chỉ đến đây thôi sao?
Tôi đang định từ chối thì nghe tiếng thì thầm khẽ khàng:
“Con… đồng ý.”
Giọng nhỏ như tiếng muỗi, nhưng tôi nghe rất rõ.
Bình luận lại tuôn ra:
“Hy vọng nữ chính mẹ có thể dạy dỗ bé tốt lên.”
“Cũng khổ cho bà ấy, rước họa về mà không biết.”
“Nhưng nữ phụ bây giờ vẫn là đứa trẻ ngoan, sao phải phán xét sớm thế?”
Tôi sững sờ.
Hai đứa con gái tôi… sau này sẽ tranh giành đàn ông ư?
Không đời nào!
Con gái tôi tuyệt đối không thể vì một kẻ vô dụng mà giành giật lẫn nhau!
3.
Cô bé Tiểu Cao theo chúng tôi về nhà.
“Cô chỉ biết con họ Cao, còn tên là gì nhỉ?”
Cô bé lùi lại, giấu tay sau lưng, nhỏ giọng:
“Con tên Cao Sơn.”
Bình luận lại ùa đến:
“Tên này do bố mẹ ruột đặt, hai người học ít, tra cả đêm trong từ điển mới chọn được. Tuy đơn giản nhưng lại rất khí phách.”
“Chỉ tội bà nội suốt ngày ly gián, nói mẹ bé không thương con, cố tình đặt cái tên thô kệch như vậy…”
Tôi nhìn đứa bé trước mặt, tay nắm chặt vạt áo, đôi mắt lén liếc tôi.
Tôi mỉm cười:
“Sơn Sơn à, tên con hay lắm. Bố mẹ con đặt tên này chắc muốn con mạnh mẽ như ngọn núi. Nhưng mẹ muốn gọi con là Sơn Sơn, vì con bây giờ vẫn là một ngọn núi nhỏ thôi.”
Cô bé khựng lại.
Tôi biết, gọi tôi là “mẹ” còn quá sớm.
Nhưng tôi muốn giúp con sớm quen với cảm giác có gia đình.
“Nào, mẹ chuẩn bị sẵn váy mới cho hai con rồi, cùng đi tắm nhé.”
Sơn Sơn tránh tay tôi, nhỏ giọng:
“Con… con tự tắm được.”
Bình luận lại xôn xao:
“Huhu, bé nữ phụ lúc này thật ngoan, chỉ là hơi tự ti thôi.”
“Bị bán vào vùng núi nghèo, làm việc nặng từ nhỏ, móng tay toàn dính bùn không rửa sạch nên mới xấu hổ như thế.”
Mắt tôi cay xè.
Tiểu Ninh kể, lúc hai đứa trốn chạy, rơi vào hố bẫy, chính Sơn Sơn nhảy xuống kéo con bé lên, đến gãy cả móng tay.
Một đứa trẻ tốt như vậy, lại bị đối xử tệ đến thế.