13.
Sau vài ngày nghỉ ngơi ở nhà, Sơn Sơn đã quay lại trường.
Lần này, con bé thực sự đã gỡ bỏ được mọi bóng đen trong lòng.
Nhưng còn tôi — bà mẹ già — lại bắt đầu thấy bất an.
Nam chính xuất hiện rồi.
Cái cậu nhóc kia nhìn là biết không phải dạng vừa.
Lỡ đâu cậu ta để mắt đến con gái tôi thì sao?
Hai đứa — một đứa ngây thơ mộng mơ chỉ muốn làm công chúa,
đứa còn lại thì mê võ hơn mê người.
Để đề phòng cái tên kia thừa nước đục thả câu,
tôi bắt đầu đích thân đưa đón hai đứa đi học mỗi ngày.
Ban ngày, tôi ngồi “mai phục” trong quán cà phê kế bên trường học.
Bà mẹ già này lòng như lửa đốt, chỉ muốn túm cổ cái thằng nhóc kia lôi ra mà dằn mặt:
“Tránh xa con gái nhà bà!”
Ngày qua ngày, tôi sống trong trạng thái “thắt ruột, rối gan”.
Đêm mất ngủ, đầu toàn suy nghĩ tiêu cực.
Không được!
Tôi không thể cứ ngồi đây chờ vận xui đến gõ cửa.
Tôi nhận ra mình đang bị ám ảnh, luôn nghĩ tới viễn cảnh con gái bị lừa, bị hại.
Nhưng tôi cũng không thể kè kè bên tụi nhỏ 24/7 được.
Tôi phải dạy cho tụi nó hiểu — cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng.
Cần biết đề phòng người xấu.
Thế là, tôi gọi hai đứa con vào phòng làm việc:
“Con yêu, ở trường có bạn trai nào khiến các con rung rinh chưa?”
Hai đứa quay sang nhìn nhau, liếc một cái rồi cùng lắc đầu.
Tiểu Ninh bĩu môi tỏ vẻ không vui:
“Mẹ ơi, mấy thằng con trai ở trường vừa hôi vừa dơ, chỉ biết chơi bóng rổ chứ chẳng biết tắm!”
“Ngày nào cũng như khỉ vượn gào rú, con thà độc thân còn hơn.”
Sơn Sơn gật đầu đồng tình, mặt lạnh tanh.
Tôi hiểu tính con gái mình.
Tôi chưa bao giờ mắng chửi hay ép buộc tụi nhỏ, nên có chuyện gì, chúng đều sẵn sàng kể cho tôi nghe.
Nghe vậy, tôi yên tâm phần nào.
Tiếp tục hỏi:
“Vậy nếu có bạn nam giúp đỡ con, cứu con, đối xử rất tốt với con, con có rung động không?”
Tiểu Ninh lườm tôi, giọng vô cùng lý trí:
“Mẹ ơi, đây là đời thật chứ không phải ngôn tình. Làm gì có kiểu anh hùng cứu mỹ nhân liên tục như vậy?”
“Với lại, thích một người đâu phải vì họ giúp mình. Nếu vậy, người con nên thích nhất là chị, vì chính chị đã cứu con. Cả đời này, sẽ không có người đàn ông nào đối xử với con tốt như chị cả.”
Câu nói còn chưa dứt, hai chị em lại bắt đầu phát cơm chó “tình thân chị em bất diệt”.
Ừ thì cũng được thôi.
Con gái tôi mà có là nữ đồng tính thì sao chứ?
Tôi và ba nó kiếm tiền không phải để gả con — mà là để tụi nó sống thoải mái cả đời.
Còn hơn là bị mấy thằng đàn ông ngoài kia dắt mũi.
Giờ thì, đám bình luận cũng chẳng còn mặn mà với nam chính nữa,
phe “đẩy thuyền chị em” ngày càng đông.
Tôi cũng không rõ…
là nên mừng hay nên lo nữa.
14.
Nam chính cuối cùng cũng ra tay.
Hắn âm thầm dò hỏi đủ đường mới lần ra được chỗ Sơn Sơn.
Liên tục thể hiện thiện ý, đem bữa sáng tới, nhưng lần nào cũng bị Sơn Sơn lạnh nhạt từ chối.
Thế mà cái tên mặt dày đó vẫn không chịu bỏ cuộc.
Không biết hắn kiếm đâu ra mấy tên đầu gấu, bỏ tiền ra thuê tụi nó diễn kịch.
Mấy tên đó ép Sơn Sơn vào một góc chết không có camera, miệng toàn những lời bẩn thỉu:
“Ui chà, con nhóc này nhìn cũng được đấy, mông còn cong nữa.”
“Ngon nghẻ thế này, ngoan ngoãn phục vụ tụi anh đi cưng, hehe…”