4.
Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo, sự nghiệp của tôi cũng lặng lẽ bước lên một nấc thang mới.
Tôi nhận được thông báo từ bệnh viện: được chọn tham gia một hội thảo y khoa quốc tế cùng đoàn chuyên gia.
Cơ hội hiếm có, tôi lập tức đồng ý.
Sau khi nói với Tạ Minh Dương, anh ta rất chu đáo, còn tự tay giúp tôi thu xếp hành lý.
Thế nhưng vào ngày cuối cùng của hội thảo, tôi nhận được một tin nhắn khiến tôi sững người.
Là tin từ trưởng nhóm điều dưỡng khoa Tim mạch của bệnh viện tôi.
[Bác sĩ Sở, phiền chị khuyên mẹ mình đừng làm khó các y tá nữa.][Khoa tụi em vốn đã nhiều bệnh nhân, hầu hết đều là người già. Các bạn trẻ làm sao có thể chỉ chăm mỗi mẹ chị được. Chị cũng là bác sĩ, mong chị hiểu và thông cảm cho tụi em.]
Tôi chết lặng.
Gia đình đâu có báo gì việc mẹ tôi nhập viện?
Mà mẹ tôi tính tình rất hiền, từ trước đến nay chưa từng lớn tiếng với ai, càng không thể làm khó y tá.
Trong lòng đầy thắc mắc, tôi lập tức gọi về nhà.
"Mẹ, mẹ nhập viện rồi à?"
"Nhập viện cái đầu con! Mẹ đang lặn biển ở Maldives đây này!" – Giọng mẹ tôi vang dội đầy sức sống.
Tôi cúp máy, ngay lập tức nhắn lại cho trưởng nhóm điều dưỡng:
[Chị ơi, mẹ em hoàn toàn không nhập viện. Có khi nào chị nhầm người không?]
Trưởng nhóm trả lời rất nhanh:
[Bác sĩ Sở, người đó là do chính chồng chị đưa đến. Trước kia anh ấy từng mang cơm cho chị mấy lần rồi, tụi em gặp hoài, sao mà nhận nhầm được.]
Ngay sau đó, chị ấy gửi thêm một đoạn video ngắn.
Trong clip là một bà già tóc uốn xoăn, đang chỉ thẳng tay vào mặt y tá mà mắng:
"Con rể tao là tổng giám đốc Tạ thị đấy! Đứa nào dám không tận tình hầu hạ tao, tin không, tao kêu nó mua cái bệnh viện này về làm nhà xí!"
"Y tá với hộ lý không phải là nha hoàn thời xưa à? Đã là hầu hạ người ta, thì giặt đồ lót cho tao thì đã sao?!"
Tôi nắm chặt điện thoại, một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng."Con rể tôi bỏ tiền ra rồi, đây là phòng VVP, các người phải hầu hạ tôi!""Tôi bảo làm gì thì phải làm nấy, nghe rõ chưa?!"
Tôi phóng to đoạn video.Gương mặt già nua đầy chua ngoa đó – tôi hoàn toàn không nhận ra.
Việc lộn xộn như vậy xảy ra khiến tôi vừa lo lắng, vừa thấy quá kỳ lạ.Không kịp chờ kết thúc hội thảo, tôi lập tức thu xếp bay về nước ngay trong ngày.
Vừa đáp xuống sân bay, tôi lao thẳng đến bệnh viện.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi càng thêm sững sờ.
Bà cụ kia đang ngồi chễm chệ trong phòng bệnh VIP, vừa ăn hạt dưa vừa phun vỏ bừa bãi đầy sàn.
"Bà cụ, xin hỏi bà có quan hệ gì với Tổng giám đốc Tạ thị – Tạ Minh Dương?"Tôi chắn trước mặt trưởng điều dưỡng, ngăn chị ấy đang định nổi nóng.
"Nó là con rể tôi!" – bà ta nhổ vỏ hạt dưa, mặt đầy đắc ý –"Con gái tôi là..."
Tôi rút trong túi ra giấy đăng ký kết hôn, giọng nhàn nhạt:"Trùng hợp ghê, chồng tôi cũng tên là Tạ Minh Dương, anh ấy cũng là tổng giám đốc Tạ thị.""Chỉ có điều… tôi không nhớ mình có thêm một bà mẹ nào khác. Còn anh ấy thì từ lúc nào có tới hai bà mẹ vợ?"
Cả phòng bệnh bỗng trở nên lặng ngắt như tờ.
Tay bà ta run lên, hạt dưa rơi lả tả:"Cô... cô là Sở..."
Tôi cúi xuống nhặt tấm thẻ tên trên đầu giường:"Bà là bà Trương Thúy Hoa. Vậy con gái bà tên là gì nhỉ?"
Bà ta bỗng nổi điên, chộp lấy chuông gọi bác sĩ ném về phía tôi:"Liên quan quái gì đến cô?! Con gái tôi giỏi hơn cô gấp trăm lần!"
Tôi nghiêng người tránh, bình tĩnh gật đầu với trưởng điều dưỡng:"Báo công an đi. Tội danh: giả mạo thân phận, lừa đảo sử dụng tài nguyên y tế."
Cảnh sát tới rất nhanh.Tôi đứng một bên, nhìn bà ta vùng vẫy gào thét, khóe môi lạnh lùng nhếch lên.Bắt đầu từ giờ, tôi sẽ đích thân tính toán từng món nợ.
Khi Trương Thúy Hoa đang lăn lộn gào khóc giữa phòng bệnh, thì một người phụ nữ lao vào.
Váy trắng, khăn lụa tằm – chính là chiếc tôi làm mất năm ngoái.
Tiết Vân Tiêu.
"Bác sĩ Sở?" – cô ta mặt tái mét như tờ giấy –"Chị… chị không phải đang ở nước ngoài sao? Sao lại về rồi?"
Tôi mỉm cười:"Nhờ phúc của hai mẹ con cô, tôi vừa đáp chuyến bay xong."
Tạ Minh Dương đúng là "giỏi thật". Miệng thì nói điều Tiết Vân Tiêu sang chi nhánh.Thì ra... là điều về phòng VIP trong bệnh viện của tôi.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông – là tin nhắn thoại từ Tạ Minh Dương.