1.
Khi Triệu Hàn Châu cùng đám bạn đang hả hê bôi nhọ tôi, tôi vẫn ung dung dùng bữa ở gian phòng bên cạnh.
Hôm ấy là dịp lễ, quán đông kín chỗ. Phòng VIP rộng nên được chia đôi bằng tấm bình phong tạm, đúng lúc lại chẳng cách âm. Nhờ vậy, từng câu từng chữ bọn họ nói, tôi nghe không sót một chữ.
“Thật khổ cho anh Hàn Châu, trai trẻ phong độ, vậy mà phải phục vụ một bà cô luống tuổi, còn phải dỗ dành chiều chuộng nữa chứ. Phải đòi tiền tổn thất tinh thần mới đúng.”
Một giọng nữ kéo dài, điệu chảy mật, tôi chỉ cần nghe cũng nhận ra ngay: Lâm Thiến Thiến – cô thực tập sinh mới vào không lâu.
Ngay sau đó là tiếng cười cợt trơ trẽn của một gã đàn ông: “Tôi chưa từng ngủ với kiểu chị đại công sở nào cả. Triệu tổng kể xem, cô ta lên giường có dữ dội như tưởng không?”
Bên kia vang lên tiếng ghế kéo rầm rầm, rõ là cả đám đang nhao nhao hóng chuyện, như bầy kền kền bu lại miếng xác thối.
Còn tôi, giữa ánh mắt bối rối của nhân viên phục vụ, vẫn điềm tĩnh đứng dậy, thong thả kéo tấm bình phong ra.
“Trùng hợp ghê. Kể luôn cho tôi nghe với xem Triệu tổng có ‘phục vụ’ tôi tốt không?”
Trong tích tắc, căn phòng đang cười cợt như chợ vỡ bỗng hóa câm lặng. Mấy gương mặt đỏ lừ như kẻ gian bị bắt quả tang, chẳng còn chút khí thế nào.
Tôi bước thẳng đến, bình thản ngồi xuống cạnh Triệu Hàn Châu.
“Triệu tổng, anh thấy sao?” – Tôi mỉm cười, giọng nhẹ mà sắc như dao cạo.
Sắc mặt hắn trắng bệch. Lưng gập xuống như thể xương sống vừa bị rút sạch. Cả người rũ rượi như xác không hồn.
Triệu Hàn Châu là con ngoài giá thú của chủ tịch Triệu thị. Ngày được cha dẫn đến gặp tôi, hắn chỉ là một thằng nhóc lóng ngóng, tay gãi gấu áo, mặt mày ngơ ngác.
Là tôi đã dạy dỗ hắn, nâng từng bước, giúp hắn vượt qua đám con riêng khác để ngồi vào chiếc ghế người thừa kế Triệu thị ngày hôm nay.
Dù giờ tôi không còn nắm quyền cao hơn hắn, nhưng cái bóng trong lòng hắn vẫn chưa từng biến mất.
Vì tất cả những gì hắn có, gần như đều do tôi trao cho.
Tôi liếc qua đám người đang co rúm lại như lũ chim cút, rồi mỉm cười hỏi một cách nhẹ tênh:
“Nãy nghe các anh bàn chuyện chăn gối của tôi với Triệu tổng có vẻ hăng lắm mà. Giờ tôi ngồi đây rồi, sao ai nấy đều im thin thít thế?”
Tôi quay sang nhìn kẻ vừa mở miệng đầu tiên, vẫn giữ nguyên nụ cười.
“Cậu là Chu Dịch đúng không? Cậu nói thử xem?”
Chu Dịch lập tức nặn ra một nụ cười gượng gạo:“Ôn tổng, tôi uống hơi quá chén nên ăn nói linh tinh. Người lớn như chị chắc không chấp nhặt với kẻ hồ đồ như tôi.”
Dứt lời, hắn vung tay tự tát một cái rõ mạnh vào mặt mình.“Chị bớt giận, bớt giận.”
Những kẻ còn lại cũng vội vàng tự vả theo, sợ chọc nhầm người không nên chọc.
Ai cũng rõ, tôi không chỉ có danh mà còn có thực quyền. Nếu không, chủ tịch Triệu đâu dễ dàng giao con trai cho tôi dạy dỗ suốt từng ấy năm.
2.
Tiếng bạt tai vang lên rát rạt, dội khắp căn phòng, tôi bỗng cảm thấy mọi hứng thú vừa rồi tan biến sạch.
Tôi lấy điếu thuốc trong túi ra, châm lửa, rít một hơi sâu rồi lặng lẽ suy nghĩ.
Người có mắt sẽ biết đây không phải lúc nên tới gần. Chỉ tiếc, Lâm Thiến Thiến chẳng phải loại người biết nhìn sắc mặt.
Cô ta nhào tới giật điếu thuốc trong tay tôi, ném xuống rồi giẫm lên như thể trút hận.
“Bà già như chị mà còn bày đặt hút thuốc? Không biết hút thuốc có hại sức khỏe à? Tới tuổi này rồi mà vẫn không biết giữ gìn, đúng là mất mặt.”
Tôi thản nhiên nhìn cô ta thao thao bất tuyệt, trong đầu không khỏi nghĩ: chẳng lẽ cô lo bản thân sống không nổi tới ba mươi hai?
“Cái gì cơ?” Lâm Thiến Thiến trừng mắt, rồi gào lên như bị chọc điên:“Mày dám nói vậy với tao? Con mụ già này, tao tát cho tỉnh!”
Cô ta vung tay định tát tôi.
Tôi chỉ khẽ mỉm cười, giơ tay bắt gọn rồi hất ra như phủi bụi.
“Trẻ con.”
Nói xong, tôi xoay người, vung tay tát thẳng vào mặt Triệu Hàn Châu.