1
Hôm đó là lễ Thất Tịch, sếp bất ngờ nổi hứng nhân từ, cho chúng tôi về sớm để nghỉ lễ.
Vừa đến cửa nhà, tôi mới chợt nhớ mình không có chìa khóa, về quá sớm nên không vào được.
Đang định đi dạo loanh quanh đợi chồng tan làm về mở cửa thì bất ngờ nghe thấy tiếng nhạc vọng ra từ trong nhà.
Tôi khẽ mừng thầm, tưởng chồng cũng được về sớm, liền vội vàng gõ cửa.
Gõ mãi mới có người ra mở, nhưng lại không phải chồng tôi.
Mà là em chồng – Mạnh Viên – đang khó chịu cau có nhìn tôi.
Cô ta mặc đồ thể thao bó sát, đang tập thể dục theo video trên tivi, có lẽ bị tôi làm gián đoạn nên đến câu chào cũng lười nói.
Tôi thấy hơi khó chịu, nhưng vẫn lễ phép hỏi:
“Em gái đến chơi đột ngột vậy, mẹ có tới cùng không em?”
“Gì mà đột ngột? Đây là nhà anh tôi, tôi thích thì đến, phải xin phép chị chắc?”
Mạnh Viên trừng mắt đáp, giọng đầy bực tức.
Cô ta quay lại tiếp tục nhảy theo video, dưới chân còn mang đôi giày thể thao mới mua mà tôi vừa để lên giá hôm qua.
Tự nhiên như thể người khách trong nhà này là tôi chứ không phải cô ta.
Tôi nghẹn họng, nhưng không nói gì.
Nửa năm nay, tôi sớm nhận ra em chồng nói chuyện với ai cũng xỉa xói, cứ như cả thế giới nợ cô ta vậy.
Chồng tôi hay an ủi rằng, Mạnh Viên là vì không coi tôi là người ngoài, nên mới cư xử vậy, bảo tôi đừng chấp.
Tôi không muốn đôi co, xoay người định vào phòng thay đồ mặc ở nhà.
Vừa liếc mắt một cái đã thấy bàn trà bày đầy đồ ăn vặt vừa khui ra – chính là số tôi đặt mua online hôm qua.
Tự dưng thấy bực bội trong lòng.
Mỗi lần em chồng đến đều như thế.
Thích lục đồ, thấy cái gì vừa mắt là lấy dùng, lấy ăn, chưa bao giờ hỏi qua tôi một lời.
Chuyện đó thì thôi đi, đằng này bày bừa khắp nơi xong cũng chẳng buồn dọn.
Lúc tôi đang lơ đãng nhìn quanh, đột nhiên thấy trên bàn có một chiếc chìa khóa – trông rất quen mắt.
Rất giống chìa khóa cửa chính nhà tôi.
Hồi mới cưới, chồng tôi từng khoe mãi rằng anh ta mua hẳn một loại ổ khóa cao cấp từ nước ngoài về, cực kỳ an toàn, chìa khóa còn có thiết kế độc quyền không trùng lặp.
Nhược điểm duy nhất là chỉ có đúng hai chìa: một của chồng, một của mẹ chồng.
Nhưng vấn đề là – từ cái móc treo hình thú lủng lẳng trên chiếc chìa khóa này – rõ ràng không phải của mẹ chồng.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Có mấy món đồ ăn vặt thôi mà cũng keo kiệt.
Đây là nhà anh tôi, đồ của anh ấy cũng là của tôi. Tôi thích ăn thì ăn!”
Mạnh Viên trừng mắt, lườm tôi.
Tôi cầm chìa khóa lên, lạnh giọng hỏi:
“Chìa này là của em?”
Mạnh Viên thoáng hoảng, vội lao tới giật lấy rồi nhét vào túi xách.
“Chị quản nhiều quá đấy. Không ai dạy chị là đừng động vào đồ của người khác à?”
Lòng tôi trĩu nặng, đang định hỏi tiếp thì cửa lớn bật mở.
Người đến là ba chồng – đã lâu không ghé qua.
Thấy tôi đứng trong phòng khách, ông hơi lúng túng.
Nhưng chỉ ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng rút chìa khóa từ ổ ra, bỏ vào túi quần cất kỹ.
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi nhìn rõ sợi dây đỏ buộc vào chùm chìa của ông, rõ ràng không giống cái của mẹ chồng.
Còn gì chưa hiểu nữa chứ.
Toàn thân tôi nóng bừng như bị máu dồn lên đỉnh đầu.
Cảm giác bị cả nhà họ lừa dối và đề phòng trùm kín lấy tôi.
Ba chồng cười gượng, hỏi:
“Tiểu Lưu tan làm sớm vậy con?”
Tôi cắn môi, gượng gạo đáp:
“Dạ, ba đến rồi ạ.”
Giả vờ như không nhìn thấy gì, tôi bước nhanh về phòng.
2
Đóng cửa lại, nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống.
Thì ra không chỉ mẹ chồng và chồng tôi có chìa khóa, mà ngay cả ba chồng và em chồng cũng có.
Cưới tròn nửa năm, hóa ra trong căn nhà này, chỉ mỗi cô dâu mới cưới như tôi là không có “chìa khóa nhà”.
Thật nực cười.
Chuyện này nếu kể ra ngoài, chắc chẳng ai tin nổi.
Mới cưới chưa lâu, tôi còn ngại, không tiện mở miệng xin chồng.
Sau này thấy anh mãi không chủ động, tôi mới trực tiếp nói thẳng.
Nhưng hỏi đi hỏi lại nhiều lần, anh ta luôn tìm đủ lý do để lấp liếm.
Anh nói tiếc nuối rằng ngoài hai chìa – một của anh, một của mẹ anh – thì những cái khác đã làm mất hết rồi.