Ôn Thanh Hòa sắc mặt u ám đến cực điểm, bàn tay giơ lên tát mạnh vào mặt Ôn Tâm Nguyệt một cái:
“Cô chắc đứa con trong bụng là của tôi à?”
Ôn Tâm Nguyệt như bị giáng một gậy vào đầu, hoảng hốt đến run rẩy:
“Là của anh! Tôi và anh ta chỉ có đúng một lần! Anh đừng nghĩ bậy!”
“Huống hồ, tôi làm vậy… cũng chỉ vì anh thôi mà! Anh biết rõ quy tắc trong nhà anh rồi đấy. Tôi cũng vì giúp anh giữ vững quyền lực trong công ty…”
Ôn Tri Hứa nhìn gương mặt cô ta lấm lem nước mắt, ánh mắt chẳng có lấy một tia dao động:
“Vì tôi? Không đâu. Là vì cô sợ mất quyền lợi, sợ bị đá ra khỏi nhà họ Ôn, mới bày ra cái trò bẩn thỉu này. Cô lừa gạt hết lần này đến lần khác, tôi thật sự không biết còn lời nào từ miệng cô là thật.”
“Chờ đứa nhỏ sinh ra đi. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ nuôi nó. Còn không phải—tùy cô xử lý.”
Toàn bộ sự việc bị phóng viên và người dân ghi hình, ngay lập tức bùng nổ trên khắp các nền tảng:
【Sốc: Em chồng lật mặt tố chị dâu quyến rũ!】【Buổi họp báo của Ôn thị hóa thành chiến trường! Tình tay ba hay là hố đen quyền lực?】
Cú nổ truyền thông khiến cổ phiếu Ôn thị lao dốc thê thảm. Buổi họp báo lẽ ra để cứu vãn danh tiếng và tình hình tài chính, cuối cùng lại trở thành giọt nước tràn ly, đẩy toàn bộ đế chế xuống vực thẳm.
Chỉ trong một ngày, bao nhiêu năm huy hoàng tan tành mây khói.
Dân mạng lập tức dậy sóng:
“Trời ơi, ngủ với anh trai xong lại dính với em trai? Chị gái này bá quá rồi.”
“Không phải là con nuôi nhà họ à? Giả vờ là chị em ruột luôn đấy, không sợ cắn vỡ răng chắc?”
“Có bầu rồi mà vẫn còn dám dây dưa với em trai người ta, ngầu thật đó bà nội!”
...
Cùng lúc đó, tôi thuận lợi ký kết một loạt dự án do mẹ giao, doanh thu công ty cũng bắt đầu tăng trưởng đều đặn.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã lấy lại được vị thế đỉnh cao.
Ngay sau khi ký thêm một hợp đồng lớn, điện thoại tôi vang lên. Tôi cứ tưởng là khách hàng gọi tới.
“A lô, xin chào, tôi là Thẩm Chi Ý.”
Đầu dây bên kia im phăng phắc.
“A lô? Nghe thấy không? Nếu không nghe được thì tôi cúp máy nhé.”
“Đừng… đừng cúp… Chi Ý, là anh đây.”
9.
Nghe giọng nói quen thuộc ấy vang lên trong ống nghe, tôi khẽ nhíu mày lại.
“Chi Ý, anh biết mình sai rồi. Là anh nhìn lầm người. Anh đã dạy dỗ lại Ôn Tâm Nguyệt rồi. Làm ơn, quay về bên anh đi mà.”
“Anh thật lòng muốn sửa sai. Em muốn anh làm gì, mới chịu quay về bên anh đây?”
Giọng Ôn Tri Hứa nghe đầy chân thành, như thể nói ra từ tận đáy lòng.
Nhưng từ cái ngày anh ta lén bỏ thuốc vào nước tôi uống, tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Tôi cau mày, giọng đầy ghê tởm:“Sao anh cứ dai như đỉa thế? Đến nước này rồi còn dám đổ lỗi cho người khác?”
“Anh còn nhớ không? Trước hôm tôi mất đứa con, anh đưa tôi uống viên thuốc đó. Tôi biết rõ đó là thuốc phá thai. Tôi từng cho anh cơ hội, tôi đã hỏi anh rằng liệu tôi có thể không uống không… Nhưng anh thì sao? Không chút do dự, anh gạt phăng đi.”
“Anh thật sự muốn đưa con mình vào chỗ chết đến vậy sao?”
Ôn Tri Hứa ấp úng:“Không... không phải như vậy, lúc đó anh chỉ là... anh chỉ...”
“Nhưng nghĩ lại, như vậy cũng tốt thôi. Tôi cũng không muốn đứa trẻ của mình phải ra đời trong một gia đình chẳng có người cha nào thật sự yêu thương nó. Thời điểm nó đến quả thật không đúng lúc…”
“Nhưng chí ít, nó giúp tôi nhìn rõ con người anh.”
“Tôi nghe hết rồi, cả những gì anh nói với bác sĩ. Anh muốn cưới tôi chỉ để giúp Ôn Tâm Nguyệt giữ tiếng thơm. Giờ thì anh toại nguyện rồi đó. Ly hôn với tôi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh cả.”
“Chi Ý, những gì anh nói khi đó không tính! Là anh không hiểu rõ lòng mình mà thôi.”
Tôi hít sâu một hơi, nói thẳng không chút nể nang:“Làm ơn, tôi xin anh đấy. Đừng dây dưa với tôi nữa. Cái ơn cái nghĩa giữa chúng ta, từ lúc đứa bé mất đi đã chấm dứt rồi.”
“Không... Chi Ý, anh yêu em.”
“Tình yêu của anh khiến tôi buồn nôn. Tôi không gánh nổi.”
Dứt lời, tôi dứt khoát cúp máy, không một giây do dự.
Vài ngày sau, tôi lại nhận được tin nhắn từ anh ta:
“Chi Ý, anh đã thay con chúng ta báo thù rồi. Tất cả những kẻ ngăn cản chúng ta… đều chết cả. Bây giờ, chúng ta có thể ở bên nhau được chưa?”
“Thôi… Chi Ý, kiếp này anh tạo nghiệt quá nhiều. Kiếp sau đi… kiếp sau chúng ta lại làm vợ chồng.”
Tôi cạn lời đến bật cười:
“Muốn chết thì làm ơn đi xa mà chết. Đừng chết trước mặt tôi, xui lắm. Ai thèm làm vợ chồng với anh? Đừng nói kiếp sau, cả đời này, đời sau, đời đời kiếp kiếp tôi cũng không muốn gặp lại anh. Anh nói câu nào, tôi thấy buồn nôn câu đó.”