11
Đây là lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm mẹ tôi nói lời xin lỗi tôi.
Tôi biết, vở bi hài kịch này nên hạ màn rồi.
Tôi gửi cho họ một địa chỉ, sau đó tự mình lái xe đến đó.
Chạy xe hơn hai tiếng rưỡi, cuối cùng tôi đến nơi — một trường tiểu học nội trú giữa vùng núi.
Cảnh sắc hữu tình, nhưng xung quanh chỉ có một con đường núi khúc khuỷu để ra ngoài.
Không tiệm tạp hóa, không trạm xe buýt.
Ngày nghỉ, hoặc cha mẹ đón, hoặc chờ xe trường đưa về.
Từ xa, tôi đã thấy bốn người lớn đang cãi nhau với bảo vệ cổng trường.
Mẹ tôi giậm chân không ngớt:
“Nơi khỉ ho cò gáy thế này sao cháu ngoan của tôi chịu nổi! Nó mà không được chơi game mỗi ngày là nó buồn đó!”
Em dâu thì gần như sụp đổ:
“Con tôi đậu tiểu học huyện rồi mà, sao lại bị cô nhét vào cái chỗ quỷ quái này! Con trai tôi khổ quá mà!”
Tôi bước tới:
“Chỗ này ăn uống đầy đủ, khổ cái gì mà khổ?”
Vừa thấy tôi, em dâu gào lên lao đến định tát.
“Tôi thách cô đánh tôi! Cô mà dám, tôi thề cô sẽ không bao giờ gặp lại con trai cô đâu!”
Tay cô ta giơ cao, nhưng lửng lơ không hạ xuống.
Em trai tôi bắt đầu mềm lòng:
“Chị, em xin chị đấy… cho em gặp con đi mà…”
Tôi bình thản:
“Vội gì, đợi hết tiết đã.”
Còn hơn nửa tiếng mới tan học, tôi nhờ cô giáo chủ nhiệm dẫn đi nhìn qua cửa lớp.
Giữa lớp, tôi lập tức nhận ra dáng vẻ ục ịch của thằng bé.
Ngồi cuối lớp, mặt nó đã xẹp đi thấy rõ, ánh mắt trống rỗng, mệt mỏi và chán chường.
Em dâu mới nhìn một cái đã òa khóc chạy vào cùng tôi.
Thằng bé vừa thấy họ, mắt lập tức lóe lên.
Nó túm lấy sách, ném thẳng vào người họ:
“Con ghét mấy người! Con không muốn gặp nữa!”
Em dâu đứng sững, nước mắt không ngừng rơi.
Cô ta hỏi vì sao, nhưng nó không trả lời, chỉ gồng người đấm vào bụng mẹ, vừa đấm vừa gào.
Cô giáo lập tức mời chúng tôi sang phòng khác nói chuyện.
Cô chủ nhiệm thở dài:
“Em Lý Quân tính khí rất nóng nảy, thầy cô ai cũng từng bị chửi. Em ấy còn đánh cả bạn học, chê cơm trường dở, cứ đòi ăn đồ ngoài. Nhưng tiền ăn đóng chỉ đủ tiêu chuẩn hiện tại, chúng tôi cũng bó tay.”
“Không ai dám chơi với em ấy, dần dần em ấy cũng chẳng muốn nói chuyện với ai.”
Mẹ tôi cuống cuồng:
“Chuyển trường ngay cho cháu tôi!”
Cô giáo hỏi:
“Ai là người giám hộ của em ấy?”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Mẹ túm tay tôi, nước mắt lưng tròng:
“Vãn Đình ơi, mẹ xin lỗi… có gì con cứ trách mẹ… đừng đối xử với cháu như vậy…”
Tôi lạnh lùng:
“Là chính tay mấy người nhét nó cho tôi. Nuôi thế nào là quyền của tôi.”
Em dâu quỳ phịch xuống đất:
“Chị ơi, xin chị, cho em chuyển hộ khẩu về lại đi, ở đây nữa là nó quên em mất!”
Tôi chậm rãi nói:
“Không được đâu, muốn chuyển thì đưa tôi hai trăm vạn và một căn nhà.”
Cô ta lắc đầu lia lịa:
“Không cần nữa, thật sự không cần! Em chỉ muốn con thôi!”
Tôi chẳng còn gì để nói thêm, cũng không muốn dây dưa nữa.
Ngay trong ngày, tôi đưa thằng bé đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu về nhà cũ.
Vừa xong giấy tờ, họ liền vội vã chuyển nó về lại trường làng.
Nghe hàng xóm kể, sau khi về, thằng bé trở nên ngang bướng, không buồn nói chuyện với họ nữa.
Có lẽ, họ sẽ cần rất lâu để gỡ được nút thắt trong lòng thằng bé.
Còn tôi thì sao?
Tôi không chắc cháu tôi có tha thứ cho họ hay không.
Nhưng tôi thì chắc chắn sẽ không.
Vậy nên khi ba mẹ chủ động kết bạn WeChat, muốn làm hòa, tôi không chút do dự bấm Từ chối.