1
Sau khi lấy lại đơn đăng ký kết hôn, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không ai biết rằng tôi đã trùng sinh.
Vào giây phút cuối cùng trước khi đơn đăng ký kết hôn được nộp lên, tôi chạy đến, viện lý do thông tin gia đình bị điền sai để lấy lại.
Thư ký có vẻ khó hiểu: “Sáng nộp, chiều lại lấy về, không định kết hôn nữa à?”
Tôi không muốn gây thêm rắc rối, chỉ lắc đầu: “Điền sai thông tin, sửa lại rồi sẽ nộp sau.”
Thư ký nghe vậy mới yên tâm, dặn tôi sửa xong thì nhanh chóng nộp lại.
Tôi gật đầu, nhưng khi ra khỏi văn phòng, tôi lập tức ném đơn đăng ký kết hôn vào thùng rác.
Kiếp này, tôi và Tô Cẩn Niên không bao giờ có thể kết hôn nữa.
2
Kiếp trước, dù đã nộp đơn kết hôn, thái độ của Tô Cẩn Niên đối với tôi ngày càng lạnh nhạt.
Tôi cứ nghĩ rằng tính anh ta vốn như vậy, nên cũng không để tâm.
Không ngờ, đến lúc gần đất xa trời, tôi mới biết rằng luôn có một người tên Trần Y Y bên cạnh anh ta.
Cô ta vì anh ta mà cả đời không lấy chồng.
Cuối cùng, vào năm Tô Cẩn Niên bốn mươi tuổi, anh ta bị cô ta làm cảm động, cùng nhau nhận nuôi một bé gái.
Về sau, ngay cả con trai tôi cũng bị “tình yêu thuần khiết” của họ lay động.
Lén lút qua lại với họ sau lưng tôi.
Nếu không phải vào phút lâm chung, con trai tôi vô tình nói ra rằng:
“Bây giờ cuối cùng ba và dì Trần cũng có thể đến với nhau rồi.”
Thì có lẽ tôi vẫn còn bị che mắt đến chế/t.
Lúc đó, tôi mới hiểu—
Hóa ra kiếp này, tôi chỉ là một trò cười.
Hóa ra sự lạnh nhạt của Tô Cẩn Niên, hóa ra mỗi lần anh ta được điều chuyển, đều có lý do cả.
Mà lý do ấy, không gì khác ngoài Trần Y Y.
Mỗi lần anh ta được điều chuyển, anh ta và tôi đều cách xa nhau.
Kết hôn sáu mươi năm, tôi tuy là vợ danh chính ngôn thuận, nhưng thời gian thực sự bên nhau có lẽ chưa đầy một năm.
Tôi sinh con, suýt chế/t trên bàn sinh, anh ta không có mặt.
Con bệnh nặng lúc nửa đêm, tôi cõng nó đi tìm bác sĩ suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời mưa, anh ta không có mặt.
Thậm chí ngay cả khi cha mẹ hai bên ốm nặng rồi qua đời, anh ta vẫn không có mặt.
Nhưng ngược lại, đi đến đâu, Trần Y Y cũng luôn theo sát anh ta.
Ban đầu cô ta chỉ là một y tá bình thường, sau đó trở thành bác sĩ riêng của anh ta.
Trước tình yêu thầm lặng và sự kiên trì của cô ta, anh ta cảm thấy có lỗi.
Nên đã chấp nhận cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ, cũng ngầm đồng ý để nó gọi anh ta là cha.
Đến cả con trai tôi cũng mong tôi chết sớm, để tác thành cho đôi “uyên ương khổ mệnh” ấy.
3
Về đến nhà, nhìn căn phòng cũ kỹ, tôi có cảm xúc phức tạp.
Kiếp trước, một tháng sau, tôi và Tô Cẩn Niên kết hôn tại đây.
Sau khi cưới, anh ta được điều về quân khu miền Nam.
Tôi muốn đi cùng, anh ta lại nói điều kiện ở đó khắc nghiệt, khuyên tôi nên ở lại.
Thế là tôi sống ở đây suốt ba mươi năm.
Mà tôi không hề biết rằng—
Chưa đầy nửa năm sau khi anh ta đến quân khu miền Nam, Trần Y Y cũng lặng lẽ theo sau.
Từ đó, hai người họ bắt đầu quấn quýt không rời.
Nực cười là, tôi từng lo anh ta ở bên ngoài một mình, không ai chăm sóc, nên muốn theo cùng.
Nhưng anh ta luôn từ chối, lần nào cũng lấy lý do:
“Cha mẹ và con cái không thể thiếu người bên cạnh.”
Vậy là, anh ta ở ngoài có tri kỷ bầu bạn.
Còn tôi, cả đời bị nhốt trong bốn bức tường.
4
Về đến nhà, Tô Cẩn Niên vẫn chưa về.
Tôi mở ngăn kéo dưới cùng trong phòng, tìm thấy thư báo trúng tuyển của mình.
Kiếp trước, vì kết hôn xong anh ta được điều đi, mẹ chồng tôi lại vô duyên vô cớ ngất xỉu một tháng sau đó.
Lúc ấy tôi còn mang thai, nên đành từ bỏ cơ hội học ở Tây Bắc.
Đây vẫn luôn là điều tôi hối tiếc nhất kiếp trước.
Tôi vuốt nhẹ tờ giấy báo, nhìn cái tên của mình cùng con dấu đỏ chói trên đó, suýt nữa bật khóc.
Tôi nhớ kiếp trước, vào những ngày cuối đời, Trần Y Y và con trai tôi đến thăm tôi.
Dường như biết tôi không còn sống bao lâu, cô ta ngày nào cũng đến.
Chỉ là, khi không có ai, gương mặt hiền lành của cô ta mới lộ rõ bản chất:
“Cô chiếm vị trí vợ thì sao chứ? Kiếp này, người ở bên Cẩn Niên vẫn luôn là tôi.”
“Cô chẳng qua chỉ là công cụ sinh con và bảo mẫu miễn phí cho nhà họ mà thôi. Tôi còn phải cảm ơn cô đã sinh cho tôi một đứa con trai ngoan ngoãn.”
Cô ta nói không ngừng.
Đáng buồn là, lúc ấy tôi thậm chí không còn sức để mắng cô ta.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn con trai mình đối xử với cô ta như mẹ ruột, ngày ngày đóng vai “mẫu từ tử hiếu” trước mặt tôi.
Thậm chí, vào giây phút cuối cùng trước khi tôi nhắm mắt, con trai tôi cũng nhẹ nhõm mà nói rằng:
“Cuối cùng dì Trần cũng được toại nguyện rồi.”
Tôi lắc đầu, cẩn thận cất tờ giấy báo trúng tuyển.
Quá khứ không thể thay đổi.
5
Lúc nấu cơm chiều xong thì người đàn ông ấy về, mệt mỏi rã rời, khắp người ướt đẫm.
Đến lúc này tôi mới sực nhớ: kiếp trước, cũng vào đêm nay, biết anh đã nộp báo cáo kết hôn, tôi hào hứng ra chợ mua đủ thứ nguyên liệu để ăn mừng.
Vậy mà chờ mãi đến muộn anh mới về, người ướt sũng.
Khi đó, tôi lo lắng hỏi có chuyện gì, anh chỉ lạnh lùng đáp qua quýt.
Mãi sau tôi mới biết, hóa ra hôm nay, không hiểu sao Trần Y Y rơi xuống sông, anh đã nhảy xuống cứu cô ta.
Tôi chỉ biết cười nhạt.
Thử nghĩ lại kiếp trước, e rằng hôm nay cô ta biết anh nộp đơn xin kết hôn, buồn bã tột cùng hoặc lấy cái chết ép buộc anh.
Thảo nào trước đây vào đêm này, anh tỏ thái độ lạnh như băng với tôi.
Chắc trong lòng anh cho rằng tất cả đều do tôi gây ra.
Mà tôi thì vô tội biết bao.
Chính anh nói muốn cưới,