20.
Trời về khuya, Vệ Chiêu tiễn ta đến tận cửa phủ, rồi xoay người định rời đi.Ta vội kéo vạt áo hắn:
“Chàng đừng xen vào chuyện của Mộ Dung Lẫm nữa, hắn không dám làm gì ta đâu.”
Nỗi khổ kiếp trước, ta tuyệt đối không để hắn phải gánh thêm lần nào.
Vệ Chiêu trầm mặc hồi lâu, rồi gật đầu đáp khẽ:“Được.”
Ta thở ra nhẹ nhõm, vừa buông tay, hắn bất ngờ ôm chặt ta vào ngực:
“Nếu chuyện này không thành,”“nàng hãy đi thật xa, ta có liều mạng cũng sẽ bảo vệ nàng bình an.”
Cánh mũi ta cay xè, suýt nữa lại rơi lệ.
Ngày hôm sau, để giữ mạng cho đứa con trai độc nhất, Tiêu hầu gia dâng nộp toàn bộ thư tín qua lại cùng Thái tử.Hoàng thượng giận dữ, sai Ngự sử điều tra, còn Mộ Dung Lẫm thì bị giam lỏng.
Thế nhưng Hoàng hậu vẫn tha thiết cầu tình.
Mẫu thân bảo ta vào cung thăm bà, vừa bước qua cửa điện đã nghe tiếng đồ vật bị ném vỡ.
“Đồ hồ đồ!”“Ngôi vị Thái tử dựa vào nhân tâm và đức hạnh, sao ngươi lại dùng thủ đoạn dơ bẩn này?”
Mộ Dung Lẫm quỳ rạp dưới đất, mặt đầy lệ khí:“Tiêu Tĩnh Lan tham sắc, nhi thần chỉ muốn mượn hắn giữ vững Trấn Bắc quân, có gì là sai?”
Hoàng hậu giận dữ, giáng thẳng cho hắn một bạt tai:“Cứng đầu ngu muội!”“Nếu chứng cớ bị phơi bày, đừng nói ngôi vị Thái tử, ngay cả mạng ngươi còn khó giữ!”
Mộ Dung Lẫm hoảng hốt ngẩng đầu:“Mẫu hậu, nếu người vẫn coi con là máu mủ, xin… xin hãy thay con cầu xin phụ hoàng…”
Hoàng hậu cụp mắt, xoay người ra ngoài.Thấy ta, bà không hề ngạc nhiên, chỉ lẳng lặng để ta theo sau.
Đi một đoạn, bà bỗng dừng lại, khẽ thở dài:“Dao Quang, con thực quá nhẫn tâm.”“Dù hắn tội có đáng chết, nhưng hai đứa cũng đã hơn mười năm tình nghĩa. Dẫu không muốn gả, cũng không nên chặt đứt đường sống của hắn.”
“Nếu đã vậy… con đi đi.”
21.
Bước ra khỏi cung, đã thấy Vệ Chiêu đứng đợi trước cổng.Nhìn đôi mắt ta sưng đỏ, hắn chẳng hỏi nửa câu, chỉ lặng lẽ bế ta lên ngựa.
Về tới cửa phủ, hắn đưa ngón tay cái khẽ lau khóe mắt ta:“Vào đi.”
Ta ôm lấy hắn, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp:“Chỉ là… nghe cữu mẫu nói vài lời, lòng có chút khó chịu…”
“Ừ.”
Vệ Chiêu chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, vẫn không gặng hỏi thêm.
Lúc này, Ngự sử đã bắt đầu điều tra vụ án.Nghi Yên Lâu buộc phải đóng cửa chỉnh đốn, từ đầu mối Tiêu hầu gia, kéo ra được không ít kẻ liên can.Nhưng vì không có chứng cứ xác thực, chẳng ai dám công khai chỉ thẳng vào Thái tử đương triều.
Mười ngày sau, có người đưa tới một phong thư.Trên thư chỉ có mấy chữ ngắn ngủi:
“Mau đến Nghi Yên Lâu.”
Trong lòng ta chợt dấy lên dự cảm chẳng lành, không kịp nghĩ ngợi liền lao đi.
Đến nơi, vừa đặt chân vào đã thấy mùi máu tanh phảng phất, ta vội vàng men theo lầu gác mà lên.
Khi cánh cửa phòng bật mở, cả người ta như hóa đá tại chỗ.
Trước mắt —
Chu Chu thân bất lập, y phục tả tơi, tay bị trói chặt, gương mặt đỏ bừng như lửa.Mà ngay cạnh đó, bên giường, Vệ Chiêu cũng nửa người trần trụi, cả thân hình lảo đảo ngồi tựa xuống mép nệm…
Ánh mắt Vệ Chiêu trống rỗng nhìn ta, cánh tay còn rỉ máu không ngừng.Ta nhào tới, nắm chặt lấy hắn, nhưng sức hắn quá lớn, đến một ngón tay ta cũng không gỡ nổi.
“Vệ Chiêu, là ta đây, không sao rồi.”“Ngoan, buông dao ra nào.”
Ta nâng mặt hắn lên, ép hắn nhìn thẳng vào mình.Toàn thân Vệ Chiêu đã ướt đẫm, run rẩy từng hồi, cuối cùng vẫn nhận ra ta, buông lơi con dao găm.
“Dao Quang?”
“Đúng, là ta.”
Ngay sau đó, Vệ Chiêu ôm chặt lấy ta, rồi ngất lịm đi.
“Người đâu, mau gọi đại phu tới!”
Cảm thấy bất an, ta lập tức dặn thêm:“Canh giữ ngoài cửa, trừ đại phu, không cho bất cứ ai bước vào!”