4.
Về lại ký túc xá, tôi gom hết mấy thứ liên quan đến Thẩm Mặc và ném vào thùng rác.
Những thứ anh ta từng tặng tôi chẳng đáng bao nhiêu – vài tấm bưu thiếp, một cái ly mini...Vậy mà kiếp trước, tôi lại xem như bảo vật, nâng như nâng trứng, chẳng cho ai đụng vào.Còn nhớ có lần vì chuyện đó mà tôi và Hứa Hương giận nhau cả tuần.
Thế mà giờ, chỉ cần liếc qua đống đồ đó là tôi đã thấy buồn nôn.Nhìn đống rác đó, tôi vừa hả hê vừa giận bản thân, giẫm lên vài cái cho bõ tức.
Đúng lúc ấy, Hứa Hương bước vào – bắt trọn khoảnh khắc đó.Cô ta không vòng vo, vào thẳng vấn đề:“Tô Hỷ, tôi biết cậu cũng trọng sinh rồi.”“Lần này, tôi sẽ không nhường nhịn gì nữa đâu. Mong cậu biết điều mà tránh xa Thẩm Mặc ra.”
Cô ta ôm chặt bó hoa trong tay, ánh mắt đầy căng thẳng – chẳng khác nào một con chó hoang đang cố bảo vệ món ăn của mình.
Tôi cười khẩy:“Yên tâm, tôi còn mong anh ta biến đi càng xa càng tốt. Tốt nhất hai người cứ khóa chặt vào nhau, sống chết cũng đừng chia tay!”
Cô ta cười phá lên:“Yên tâm, tôi mà cưới Thẩm Mặc rồi thì chắc chắn sẽ sống rất hạnh phúc!”
“Cậu có nhớ cái đêm mà Thẩm Mặc đứng giữa đám đông mắng cậu béo ú, xấu xí, trông như con heo không?”
“Hồi đó nhìn bộ dạng cậu sau sinh, nói thật nhé – đúng là phát ngán!”
“Đừng nói Thẩm Mặc – loại người thành đạt, đến cả Trình Lâm mà gặp cậu lúc đó cũng chưa chắc không thấy ghê!”
“Kiếp trước, cậu làm mất hết mặt mũi của Thẩm Mặc. Nhưng kiếp này, tôi sẽ khiến mọi người phải ghen tị vì anh ấy có được tôi!”
Cô ta vừa nói, ánh mắt vừa sáng rực, đầy kỳ vọng và ảo tưởng vào tương lai.
Nhưng hình như cô ta quên mất – hiện tại Thẩm Mặc vẫn chỉ là một tên nghèo rớt mồng tơi, chẳng có gì trong tay.
Và cô ta càng không biết, kiếp trước cái gọi là "thành công" của Thẩm Mặc – thật ra là vì có tôi đứng sau chống đỡ.
Những đêm thức trắng không ngủ, những buổi say bí tỉ tiếp khách, những lần nhẫn nhục cầu xin từng mối quan hệ, tất cả… đều là tôi. Một mình tôi gánh.
Rồi đến lúc công ty ổn định, tôi mới dám sinh con cho anh ta.
Khi ấy, Thẩm Mặc nói không muốn tôi vất vả, chỉ cần ở nhà chăm con là đủ.Tôi từng do dự – bởi mẹ chồng tôi là kiểu người cay nghiệt, khó sống.
Nhưng Thẩm Mặc lại nói:“Con do người khác nuôi lớn sẽ chẳng có tình cảm với cha mẹ đâu!”
Tôi từ nhỏ được bà nội nuôi, đúng là chẳng thân thiết gì với bố mẹ.Chỉ một câu ấy thôi, anh ta đã đánh trúng điểm yếu trong lòng tôi – khiến tôi cam tâm tình nguyện trở thành một bà nội trợ.
Hồi ức kéo tôi quay lại hiện tại, vừa lúc Hứa Hương lại buông thêm một câu móc mỉa:“Tôi thì không ngu như cô đâu!”
Tốt. Rất tốt. Đã như vậy, tôi sẽ giúp cô ta… đạt được “giấc mộng vàng hão” này.
Tôi nhặt lại mấy món quà của Thẩm Mặc, nhét hết vào tay Hứa Hương:“Cầm đi, rồi nói lại với Thẩm Mặc giúp tôi:Nói với anh ta – một kẻ đi học nhờ tài trợ, ăn uống nhờ đồ thừa như anh ta, không xứng với tôi.Sau này tốt nhất tránh xa tôi ra một chút!”
Tôi biết rõ, Thẩm Mặc cực kỳ sĩ diện.Hai chuyện này – xuất thân nghèo khó và phải dựa vào người khác – là điều anh ta căm ghét nhất.
Chỉ cần Hứa Hương biết cách thêm mắm dặm muối, lại khéo léo dỗ dành một chút, chắc chắn anh ta sẽ cắn răng “chứng minh bản thân” bằng cách… yêu cô ta điên cuồng.
5.
Tối hôm đó, đợi Hứa Hương ra ngoài rồi, tôi giả vờ ấp úng, rủ rỉ nói với mấy cô bạn cùng phòng:“Này… tụi mình sắp tốt nghiệp rồi, để tớ kể cho các cậu một chuyện, nhưng tuyệt đối đừng nói ra ngoài nhé…”
“Gần đây… tớ thấy mấy lần Hứa Hương xuống xe của… mấy ông già đó…”“Còn mấy hôm trước, cô ta còn rủ tớ đi khám phụ khoa chung nữa…”“Suỵt! Thật đó… nhưng các cậu tuyệt đối đừng truyền ra ngoài nha…”
Kiếp trước, chính Hứa Hương đã lợi dụng thời điểm Thẩm Mặc tỏ tình với tôi để tung tin đồn tôi bị bao nuôi, làm hỏng danh tiếng của tôi khắp ký túc xá.Chỉ khác là – cô ta bịa chuyện, còn tôi… chỉ kể đúng sự thật.
Ngay từ thời đại học, Hứa Hương đã lén qua lại với mấy ông già lắm tiền.Còn vụ đi khám phụ khoa kia, là chính mắt tôi thấy cách đây mấy hôm.
Cô ta dám dựng chuyện hại tôi, thì tôi – cũng có quyền “bật mí” những điều thật lòng không?Sự thật vốn không cần tô màu, tự nó cũng có sức công phá rất rõ ràng rồi.
…
Sáng hôm sau, buổi chụp ảnh tốt nghiệp.Thẩm Mặc xuất hiện… tay nắm chặt Hứa Hương.
Mấy người bạn cùng lớp bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại.Nhưng tôi chẳng buồn để tâm, vẫn vui vẻ đuổi theo Trình Lâm để đổi góc chụp ảnh tốt nghiệp.
Thẩm Mặc liếc nhìn tôi một cái, như bị chọc giận, liền cao giọng tuyên bố:“Tôi với Hứa Hương tốt nghiệp xong sẽ cưới luôn. Đến lúc đó nhớ tới dự tiệc cưới của tụi tôi nhé…”
“Á…!” – Hứa Hương kêu khẽ một tiếng, rồi cúi đầu e thẹn, tay nhẹ đánh vào vai Thẩm Mặc:“Đồ đáng ghét, chẳng cho người ta chút chuẩn bị nào cả…”
Xung quanh vang lên những tràng cười gượng gạo, xã giao:“Chúc… chúc mừng hai cậu nha…”
Tôi đứng đó, trong lòng không nhịn được mà cười khẩy.Ồ, đúng là tin hỷ đại sự đấy – nhưng là tin hỷ của hai kẻ đáng khinh.
Chụp xong ảnh tốt nghiệp, tôi lập tức chạy về ký túc xá thu dọn hành lý.Chỉ cần ở lại thêm một phút, nhìn thêm một giây, tôi đã thấy buồn nôn.Chỉ mong từ nay vĩnh viễn đừng gặp lại đôi cẩu nam nữ ấy.
Thế nhưng—Ngay khi tôi vừa bước vào phòng, Thẩm Mặc cũng đột ngột đuổi theo, đẩy cửa xông vào.
“Tô Hỷ, em bị điên rồi à? Sao lại không đi đúng theo kịch bản đời trước?!”
Tôi ngẩn người:“…Ý anh là gì?”
Khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ lướt qua trong đầu tôi.
—Chẳng lẽ…Anh ta cũng trọng sinh rồi?!
6.
“Chỉ vì uống chút rượu mà chết bất đắc kỳ tử rồi bị ném về cái thời nghèo mạt này, anh đã đủ phiền lắm rồi!”
“Em còn ở đây giận dỗi này nọ, em định làm khó anh đến bao giờ nữa hả?”
Thẩm Mặc gắt lên, vẻ mặt không giấu nổi sự cáu bẳn.Tôi vốn còn nghẹn một cục tức trong lòng, nhưng nghe đến đây lại bật cười.Hóa ra… đúng là anh ta cũng trọng sinh.
Tốt thôi. Ván cờ này lại càng thú vị.
Tôi lạnh nhạt đáp:“Chính miệng anh nói: nếu năm đó cưới được Hứa Hương thì giờ đã sung sướng biết bao mà. Bây giờ tôi cho anh toại nguyện rồi đấy, còn muốn gì nữa?”
Anh ta hơi khựng lại, lắp bắp:“Anh… Em cũng tin mấy câu anh nói lúc say à?”
“Đàn ông uống rượu, lỡ miệng một tí thì có sao đâu. Em đừng làm quá lên được không?”
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, từng câu từng chữ càng khiến tôi thấu đáo:“Em có bị ngu không vậy? Kiếp trước tụi mình đã thành công vang dội. Giờ sống lại, nếu cùng nhau nắm bắt cơ hội lớn hơn – chẳng phải càng bá hơn sao?!”