10
Nửa đêm giờ Tý, ta né tránh lính tuần trong thành, cõng Vương Nhị thoát khỏi kinh thành.
Ta và Đoạn Lăng Tiêu đều đã xem nhẹ.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Lôi Minh Phong đã chiêu mộ được không ít kẻ cho hắn sai khiến. Suýt chút nữa, chúng ta không thể thoát thân.
Ta giao Vương Nhị cho nhóm ứng viện:
“Hắn bị thương nặng, mau đưa về.”
Thuộc hạ sốt ruột hỏi:
“Còn đại đương gia thì sao?”
Ta quay đầu nhìn vào trong thành:
“Đoạn Lăng Tiêu đoạn hậu cho ta, vẫn chưa đuổi tới. Ta phải quay lại xem.”
…
Trong con hẻm tối, đao của Đoạn Lăng Tiêu lướt qua ánh trăng vẽ thành một đường sáng.
Đao cong của Lôi Minh Phong lướt sát cổ hắn, tóe lên một chuỗi máu đỏ.
“Cẩu tử Thiên Chướng Trại mà cũng dám tới tìm chết?”
Lôi Minh Phong liếm mép đao, vết sẹo nơi đuôi mắt dưới ánh đêm trông tựa rết bò.
Đoạn Lăng Tiêu nhổ một ngụm máu, xoay đao trong lòng bàn tay:
“Lão tử đến tiễn ngươi xuống hoàng tuyền.”
Nhưng trước đó đã hao tổn nhiều sức khi đối phó đám lâu la của hắn, lúc này Lôi Minh Phong công kích mãnh liệt, khiến Đoạn Lăng Tiêu dần không chống đỡ nổi.
Từ xa vang lên tiếng binh khí giao tranh, cả lính tuần trong thành cũng nghe thấy động tĩnh, đang đổ dồn tới.
Ta ổn định tinh thần, phi thân trên mái ngói, tiếng vỡ lách cách bị lấn át bởi tiếng kim thiết.
Thế công của Lôi Minh Phong càng lúc càng gấp, cuối cùng vung một đao chém mạnh, Đoạn Lăng Tiêu bị đánh lùi mấy bước.
Tiếng cười điên cuồng của Lôi Minh Phong như xé tai:
“Đợi giết ngươi xong, lão tử sẽ lên Hắc Phong Trại, chặt Lạc Ninh thành tương thịt!”
“Các ngươi một mình tới đây tìm ta, tưởng ta…”
Phập!
Hắn chưa nói hết câu đã ngừng bặt.
Ánh lạnh xuyên thẳng từ sau lưng hắn, đúng lúc ta giẫm lên vai hắn đáp xuống.
Đoản đao xoay một vòng trong lòng bàn tay, máu theo rãnh lưỡi chảy tí tách xuống mặt đá xanh.
“Lắm lời.”
Ta vung cổ tay, nhìn Lôi Minh Phong đổ ầm xuống đất.
Đoạn Lăng Tiêu ngồi tựa vào tường, vết thương trước ngực vẫn rỉ máu, vậy mà miệng vẫn nở nụ cười ngạo nghễ:
“Chậm thêm chút nữa là ngươi thành quả phụ rồi.”
Ta gỡ dây buộc tóc, quấn quanh vết thương của hắn, vải lập tức nhuộm đỏ.
Bàn tay lạnh buốt của hắn đột nhiên nắm lấy cổ tay ta:
“Ngươi có bị thương không?”
Chính mình thế này mà còn nghĩ đến ta?
Ta nhìn gương mặt tím bầm của hắn, cổ họng nghẹn ứ.
Lời chua chát cũng chẳng thốt nên lời.
“Câm miệng.”
Ta xé áo hắn, thấy vết chém dữ dội kéo dài từ xương quai xanh đến tận bụng.
Không khỏi nhíu mày.
Vết thương quá nặng, đêm nay e là không đi nổi.
Tiếng bước chân lính tuần đã gần sát.
Ta cõng Đoạn Lăng Tiêu, lẩn vào ngõ nhỏ bên cạnh.
…
Hương thuốc trộn lẫn mùi máu trong hậu viện y quán xộc vào khiến người choáng váng.
Lúc này Đoạn Lăng Tiêu đã mơ màng, trán nóng hổi tựa vào vai ta, hơi thở phả ra nóng đến khó chịu.
Lão đại phu cắt bỏ băng vải dính máu, hít một hơi lạnh:
“Cô nương, vị công tử này…”
“Cứu không được thì gỡ biển hiệu của ngươi đi.”
Ta đặt con dao găm đẫm máu lên tủ thuốc, nhìn chằm chằm chậu nước đang dần nhuộm đỏ.
Trong lúc mê man, Đoạn Lăng Tiêu nắm chặt vạt áo ta, bàn tay thô ráp sần sùi lướt qua mu bàn tay:
“…A Ninh…”
Ngọn nến kêu “tách” một tiếng bật ra đốm lửa.
Ta liền nắm lấy ngón tay run rẩy ấy.
Tiếng canh ba nơi xa vọng lại, từng tiếng trống khiến lòng người bồn chồn.
Lão đại phu xử lý vết thương mất tròn một canh giờ.
Tới khi trời hửng sáng, ông lau mồ hôi bước ra.
“Không nguy hiểm tính mạng nữa. Chỉ cần tĩnh dưỡng cẩn thận sẽ hồi phục.”
Ông đến trước mặt ta, đưa ra một vật:
“Lúc thay thuốc cho vị công tử ấy, thấy thứ này rơi từ áo hắn. Hẳn là vật quý, xin cô nương giữ hộ.”
Cúi đầu nhìn, ta khẽ nhướng mày.
11
Thuở nhỏ, ta đã lộ rõ tư chất của một sơn vương.
Tuổi còn bé xíu, đã học theo mấy tỷ tỷ bên trại bên tổ chức tỉ võ chiêu thân ngay trên một gò đất.
Đám nam hài trong trại chen chúc xông lên đánh nhau túi bụi.
Tuy còn nhỏ, nhưng ai nấy đều từng theo phụ huynh tập võ, có vài đứa ra tay cũng khá hung dữ.
Ta vốn tưởng người chiến thắng sẽ là Tiểu Hổ – kẻ to cao nhất trại.
Nào ngờ, lại bị một tên nhóc gầy đét đá văng khỏi gò đất.
Nhóc ấy người gầy đen nhẻm, nhưng thân pháp lanh lẹ, động tác có kỹ xảo.
Ta nhận ra hắn – cái tên suốt ngày bám theo ta từ Thiên Chướng Trại.
Không vui: