Quản lý cửa hàng cuống cuồng gọi bảo vệ, cuối cùng cũng kéo được hai người đàn ông ra, mỗi người trầy trụa khắp mặt.
“Có đau không?”
Tô Vãn Đường dịu dàng nâng mặt Tần Nghiễn Thư, nhẹ nhàng hỏi.
“Anh có đau hay không… là do em quyết định.”
Tần Nghiễn Thư nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm:
“Bây giờ cả hai chúng ta đều dính đòn, em đang đau lòng vì ai?”
Tô Vãn Đường hít sâu một hơi, giọng rành rọt:
“Người như em ấy, yêu ai thì một lòng một dạ.
Đã quay lưng đi rồi thì cũng không tiếc nữa.
Bây giờ anh là chồng em, trong lòng em chỉ có anh.
Người khác, đã là người dưng rồi.”
“Thật à?”
Anh nhìn cô, giọng trầm thấp nhưng mong chờ.
“Thật!”
Cô không chút do dự.
Tần Nghiễn Thư cười rạng rỡ, như có nắng tràn vào đáy mắt.
“Vậy thì… chồng không đau nữa. Mình về nhà thôi!”
“Ừ.”
Tô Vãn Đường đỡ anh, hai người sóng vai rời khỏi cửa hàng, dưới ánh mắt ngơ ngác của tất cả mọi người.
“Vãn Đường!”
Lục Thừa Tiêu đẩy Giang Giao Nguyệt ra, nhìn về phía cửa, gọi với theo một tiếng đầy tuyệt vọng.
Anh cảm thấy…
Có một thứ rất quan trọng, đang bị cưỡng ép rút khỏi linh hồn mình —
Và anh vĩnh viễn không còn giữ được nữa.
Về đến nhà họ Tần, Tô Vãn Đường ngồi xuống, bắt đầu bôi thuốc cho Tần Nghiễn Thư.
“Ái, nhẹ tay một chút vợ ơi!” – anh nhăn mặt kêu lên.
“Vừa nãy ai bảo không đau?”
Tô Vãn Đường ghé lại gần, khẽ thổi lên vết thương của anh.
Tần Nghiễn Thư lập tức đưa tay ôm lấy đầu cô, kéo lại, hôn cô cuồng nhiệt.
Nụ hôn ấy kéo dài… rồi kéo cả hai lên giường.
“Anh bây giờ… sống đúng kiểu thần tiên nhân gian luôn rồi đấy!”
Tần Nghiễn Thư cười khẽ, vòng tay siết chặt lấy cô.
“Anh thích em từ bao giờ vậy?”
Tô Vãn Đường chống tay lên ngực anh, nhìn thẳng vào mắt.
“Em không nhớ sao?
Chúng ta là bạn học cấp ba mà.”
Giọng Tần Nghiễn Thư có chút ấm ức:
“Lúc ấy anh sống cùng ông bà ngoại ở Hàng Châu, học tại Nhất Trung.”
Tô Vãn Đường cố lục lại trí nhớ – hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.
Nhà cô nghèo, thời ấy chỉ biết vùi đầu học hành, làm gì quan tâm đến ai xung quanh?
“Cùng lớp hả?”
“Không, anh học lớp bên cạnh.
Anh hay đi ngang qua lớp em, cứ đứng tựa cửa sổ nhìn vào.”
Tần Nghiễn Thư dịu dàng nói:
“Em mặc đồng phục mỗi ngày, nhưng toàn thân như phát sáng.”
“Xạo quá đi, em có phải đom đóm đâu mà phát sáng.”
Tô Vãn Đường bật cười.
Tần Nghiễn Thư cũng cười theo:
“Không phải đom đóm, em là mặt trời của anh.”
“Thời đó, chú bác trong nhà đang tranh giành tài sản với ba anh, mẹ anh bị ép đến suýt phát bệnh.
Tuổi thơ của anh lớn lên trong hỗn loạn, u ám.
Cho đến khi anh về sống với ông bà ngoại, và gặp được em.”
“Vậy sau đó thì sao?
Tại sao anh không đến sớm hơn?
Sao lại để em một mình suốt ngần ấy năm?”
“Anh ra nước ngoài du học. Đến khi quay về thì em đã trở thành bạn gái của Lục Thừa Tiêu.”
Tần Nghiễn Thư càng nói càng bức xúc.
“Thật ra anh vốn chẳng coi trọng hắn. Nhưng vì em, anh mới chịu kết giao với hắn, chỉ để xem hắn đối xử với em có tốt không. Nếu không tốt, anh sẽ cướp em về ngay!”
“Thằng đó cũng giỏi đóng kịch thật, diễn được từng ấy năm. Gần đây mới lộ mặt, hại anh phải chờ lâu như vậy.”
Tô Vãn Đường thở dài một tiếng:
“Em ở bên anh ta, mẹ anh ta còn chẳng ưa em chút nào. Không biết bố mẹ anh thì sao…”
“Không có chuyện đó đâu.”
Tần Nghiễn Thư trả lời chắc nịch.
“Bố mẹ anh còn phải cảm ơn em ấy chứ. Không có em, nhà họ Tần sớm muộn cũng tuyệt tự.”
“Hả?”
“Vãn Đường à, thật sự là cảm ơn con!”
Mẹ Tần nắm chặt tay Tô Vãn Đường, mắt đầy trìu mến.
“May mà thằng nhóc này chờ được đến cùng!”
Bố Tần – vị phú hào số một – thở dài thườn thượt.
“Không thì nó thật sự đi cạo đầu xuất gia, rồi còn đòi… tự thiến. Nhà họ Tần chúng ta biết lấy ai nối dõi đây hả trời?”
“…Hả?”
Tô Vãn Đường hoàn toàn ngơ ngác, nghe mà không hiểu nổi.
Mẹ Tần bật cười giải thích:
“Con không biết đâu. Từ hồi mười bảy, mười tám tuổi, thằng bé đã nói rồi: nếu đời này không cưới được con thì hoặc đi tu, hoặc tự đoạn tuyệt đường con cái.”
“Ban đầu chúng ta tưởng nó nói chơi. Ai dè nó nói suốt từ lúc đó đến tận ba mươi tuổi, thật sự chưa từng quen một cô gái nào.”
“Mẹ còn lo lắm, sợ thằng nhóc nhà họ Lục kia yêu con thật, A Thư không chen vào được, nhà mình coi như hết hy vọng.”
“Chuyện… giữa con và Lục Thừa Tiêu, mọi người đều biết ạ?”
Tô Vãn Đường xoa xoa mũi.
“Biết chứ!”
Bố Tần tranh phần đáp lời, giọng đầy hứng thú.
“Mẹ A Thư con ấy à, ngoài mặt thì suốt ngày nói với mẹ thằng Lục là phải môn đăng hộ đối. Nhưng sau lưng thì ngày nào cũng thắp hương khấn tổ tiên, cầu cho con với Lục Thừa Tiêu sớm toang!”
Tô Vãn Đường: “…À.”
Ừm… xem ra tính cách hơi “dị” này là di truyền thật rồi.
“Tu… tu… tu…”
Cuộc gọi nối tiếp cuộc gọi.
Đầu dây bên kia mãi mãi chỉ là âm báo bận.