1.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhất thời ngẩn người.
Bên cạnh, sếp dùng khuỷu tay huých nhẹ tôi một cái, ghé tai nhắc khẽ:
“Đang mơ màng gì thế? Tỉnh táo lại nghe bên A trình bày đi. Lát còn phải lên báo cáo, tập trung vào.”
Tôi lập tức cất điện thoại vào túi, giơ tay ra dấu “OK” với sếp:
“Yên tâm đi, lần này nhất định sẽ ghi điểm với ‘bố vợ’ cho xem.”
Tan họp, sếp bảo tôi tranh thủ ăn trưa, nửa tiếng nữa còn phải xuống nhà máy khảo sát.
Tôi lôi điện thoại ra định đặt đồ ăn.
Vừa mở màn hình, ánh mắt lại vô thức quét qua biểu tượng app quen thuộc, hình đại diện là nhân vật hoạt hình mắt tròn xoe.
Tôi không kìm được, lại nhấn vào tài khoản phụ của anh ta.
Dòng trạng thái kia… đã bị xóa mất.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông — là bạn thân tôi gọi.
“Chị đại! Cuối cùng cũng chịu bắt máy rồi hả?”
Giọng con bé vang lên khoa trương:
“Cậu biết mình vừa thấy cái gì không???”
“Cái anh ‘tiểu tiến sĩ’ nhà cậu đang tay xách nách mang, cùng một em gái trẻ trung xinh xắn đi siêu thị. Hai túi to vật vã, vừa đi vừa cười nói ríu rít!”
“Mình bám theo sau thì thấy họ vào khu chung cư nhà cậu!”
“Má ơi, ảnh dám dẫn con khác vô căn hộ tân hôn của hai người đó!”
Tôi đưa tay day trán, cười khổ:
“Chị ơi… em cũng muốn nói lắm, nhưng chị bắn liên thanh kiểu đó, em chen vào sao nổi…”
Bạn tôi vẫn chưa chịu dừng:
“Đợi chút, mình gửi ảnh con nhỏ đó qua cho cậu xem.”
‘Đinh đoong’ — tin nhắn đến liền sau đó.
Cô ấy gửi mấy tấm hình chụp từ góc cực kỳ tinh tế. Dù là chụp trộm nhưng mặt mũi cô gái kia vẫn cực kỳ rõ nét.
Còn người đàn ông đi bên cạnh — không ai khác ngoài Hầu Tuấn Phi.
Bạn trai tôi.
Người tôi đã đồng hành suốt tám năm thanh xuân.
Cô gái kia—
Thân hình mảnh mai, tràn đầy sức sống.
Cô ta tên là Hứa Lê, học dưới bạn trai tôi một khóa, đồng thời là đồng hương.
Hiện đang là sinh viên năm tư của Đại học A.
“Thấy chưa?” – bạn thân tôi sốt ruột hỏi qua điện thoại.
Tôi chỉ khẽ “ừ”.
“Cậu chỉ ừ thôi á!?” – cô ấy hét toáng lên, đầy bức xúc.
Tôi cười bất lực:
“Vậy cậu nói xem, giờ tôi phải làm gì?”
Đầu dây bên kia, cô ấy nghiến răng ken két:
“Giờ cậu nên về ngay, đập vỡ đầu con tiể//u ta//m kia, rồi kéo tên tra nam đó ra đường, bắt anh ta mặc mỗi cái quần xịp mà chạy vòng quanh khu chung cư!”
Tôi xoa trán, thái dương giật giật:
“Thứ nhất, tôi đang đi công tác. Nếu ký được hợp đồng lần này, tôi sẽ được thăng chức — không thể bỏ ngang.”
“Thứ hai, giữa hai người họ vẫn chưa có bằng chứng xác thực. Về vội cũng chưa chắc làm được gì.”
“Cuối cùng… nếu họ thật sự có gì, thì cùng lắm là cãi nhau một trận.”
“Chia tay khi đã sắp cưới khác hẳn hồi còn yêu đương sinh viên — vừa rườm rà, vừa hao tổn tinh thần.”
“Nếu một thằng đàn ông có thể khiến tôi rơi một lít nước mắt, nhưng công việc lại cho tôi một cái túi LV…”
“Cậu nói đi, tôi nên chọn cái nào?”
Bạn thân tôi thở dài:
“Lý thì mình hiểu. Nhưng nghĩ đến những gì cậu đã làm cho anh ta, mình thấy tức thay.”
“Cậu ở bên anh ta bao nhiêu năm, ôn thi cao học hai lần đều có cậu kề cận. Lúc ôn thi tiến sĩ, ngày nào cũng cơm nước tươm tất…”
“Nếu cuối cùng anh ta dám phản bội cậu… mình sẽ xử trước!”
Tôi phì cười:
“Cậu vẫn là người hiểu và thương tôi nhất. Lần này về, tôi sẽ đem đồ ăn ngon cho cậu nha.”
Tôi cúp máy, đứng yên rất lâu.
Sống mũi cay xè.
Nước mắt trực trào.
Tôi siết chặt điện thoại, gồng mình nuốt mọi cảm xúc vào trong.
Hít một hơi thật sâu.
Chỉnh lại nét mặt.
Cố gắng nặn ra một nụ cười.
Sau đó, mở app gọi đồ ăn.
Phải ăn no.
Chiều còn phải làm việc.
2.
Chuyến công tác lần này diễn ra suôn sẻ, tôi ký được một hợp đồng lớn.
Cũng nhờ đó, tôi chính thức được thăng chức làm Giám đốc Kinh doanh khu vực Hoa Đông.
Ba ngày sau, tôi cùng sếp đáp chuyến bay trở lại thành phố S.
Thấy tôi làm việc vất vả, sếp đặc cách cho tôi nghỉ hai ngày.
Ông còn ngỏ ý để tài xế đưa tôi về tận nhà.
Tôi mỉm cười từ chối:
“Không cần đâu ạ, bạn trai em sẽ đến đón.”
Tôi lộc cộc kéo chiếc vali to ra khỏi sân bay, vừa đi vừa gọi cho Hầu Tuấn Phi ba cuộc.
Gửi thêm năm tin nhắn WeChat.
Tất cả đều không ai nghe máy.
Cũng không một tin nhắn phản hồi.
Trời đầu tháng Ba, mưa bụi lất phất.
Hạt mưa nhỏ như kim châm lạnh buốt xuyên thấu vào da thịt.
Cuối cùng, tôi đành tự bắt xe về.
Về đến nhà, tôi nhập mật khẩu.
Cửa mở ra, một luồng mùi thức ăn nồng nặc xộc vào mũi.
Trên bàn ăn đã bày sẵn bốn món.
Trong bếp, Hầu Tuấn Phi đang đeo tạp dề, bận rộn đảo đồ trong chảo.
Còn ngay giữa phòng khách, trên sofa, là một người đàn ông ngoài năm mươi đang nằm ngủ.
Ông ta trông có phần tiều tụy, tóc điểm bạc, tay còn kẹp điếu thuốc chưa tắt.
Tàn thuốc rơi “tách” một tiếng lên thảm trắng tinh dưới chân bàn.
Tôi bước vào, tiếng cửa đóng “rầm” khiến ông giật mình tỉnh giấc.
Ông ta bật dậy, dụi tắt điếu thuốc, rồi dụi mắt nhìn quanh.
Ánh mắt quét một vòng, dừng lại ở bức ảnh cưới treo trên tường, rồi nhìn về phía tôi.