29.
Ba giờ sáng.
Tôi nằm trên giường, trên người không mặc gì, bên cạnh là một người đàn ông… gần như xa lạ.
Giờ thì tôi hoàn toàn tỉnh rượu, và trí nhớ rõ mồn một đến từng chi tiết.
Tôi đưa tay ôm mặt. Trời ơi, rốt cuộc tôi đã làm cái quái gì thế này?
Mọi chuyện xảy ra vài tiếng trước thật sự khiến người ta muốn chôn luôn ký ức.
Tôi nhớ mình đã lên xe anh ta.
Suốt cả quãng đường không ai nói câu nào. Vào khu chung cư không nói, đi thang máy không nói, đến cửa nhà cũng không nói.
Vào đến nhà, tôi định mở miệng bảo: “Trễ rồi, anh về đi.”
Nhưng anh ta lại là người lên tiếng trước:
“Bắt đầu luôn, hay tắm trước?”
Và tôi, một lần nữa, lại không nghĩ trước khi nói:
“Bắt đầu luôn đi.”
Vừa dứt lời, tôi đã bị anh ta kéo vào lòng, nụ hôn mạnh bạo, đầy chiếm đoạt ập tới khiến tôi gần như không thể thở nổi.
Anh dừng lại một chút, giọng khàn khàn:
"Em cao bao nhiêu?"
Tôi bị hôn đến choáng váng, mơ màng đáp:
"163."
Anh bật cười trầm thấp:
"Thấp thật đấy."
Tôi cáu:
"Anh nói cái gì cơ?"
Anh chẳng buồn giải thích, lại cúi đầu hôn xuống:
"Hôn em phải cúi người nhiều, mỏi lưng."
Tôi mỉa mai:
"Ủa, sao, lưng anh có vấn đề à?"
Anh cắn tôi một cái, thấp giọng trầm trầm:
"Lưng có tốt không, lát nữa em sẽ rõ."
Ờ. Tôi rõ thật.
Suốt quãng thời gian sau đó, tôi tỉnh rồi lại ngất, ngất rồi lại tỉnh, vừa khóc vừa mắng, nhưng phải thừa nhận…
Khá là... đã. Người đâu mà dáng đẹp đến vô lý.
Sau lưng vang lên tiếng ho nhẹ.
Tôi vội nhắm mắt lại, giả vờ ngủ say.
Anh kéo chăn đắp kín cho tôi, rồi ôm tôi vào lòng ngủ tiếp.
Tôi nằm im thin thít, không dám nhúc nhích. Không hiểu sao, lòng tôi thấy nhẹ hẳn, thậm chí... vui vui.
…
Lần nữa tỉnh dậy đã là tám giờ sáng hôm sau.
Đầu đau như búa bổ, người ê ẩm rã rời. Nhưng bên cạnh tôi… trống không.
Anh ấy đâu rồi? Ngoài phòng khách sao?
Tôi mặc đồ vào, vừa đặt chân xuống giường, cả người mềm nhũn ngã gập xuống đất.
Tôi phải vịn vào giường mà đứng dậy, tay chống lưng, lết ra khỏi phòng ngủ.
Phòng ngoài yên tĩnh đến trống vắng.
Anh ấy đi rồi.
Tôi chẳng hiểu sao lại thấy hụt hẫng.
Nhún vai. Không sao.
Dù sao cũng chỉ là một cuộc chơi giữa những người trưởng thành thôi mà.
Bỗng ánh mắt tôi dừng lại trên bàn ăn.
Trên bàn là một hộp sữa, bốn cái bánh bao và một đĩa đồ chua.
Dưới hộp sữa có ép một mẩu giấy, chữ viết ngay ngắn, mạnh mẽ:
"Cô Kiều, tôi có việc ở đội nên đi trước. Đây là bữa sáng mua cho cô, nhớ hâm nóng rồi ăn."
Tôi cầm tờ giấy lên.
"Cô Kiều" — nghe sao mà xa lạ.
Thôi vậy, dù gì cũng chỉ là người lạ quen sơ mà thôi.
Tôi vò mảnh giấy, ném vào thùng rác.
Mở điện thoại ra, thấy bạn thân đã nhắn cả đống tin, hỏi tôi tỉnh chưa, dặn khi nào tỉnh thì gọi lại.
Tôi bấm gọi.
"Alô?" – cô ấy bắt máy, giọng sốt ruột – "Trời ơi bà chị, cuối cùng cũng chịu nghe điện thoại rồi đấy!"
Tôi cười nhạt:
"Vừa mới tỉnh dậy thôi."
Cảm thấy hơi chột dạ, tôi ho nhẹ một tiếng, lúng túng hỏi:
"Ơm… hôm qua… tại sao lại là Lâu Tiêu đến đón tớ vậy?"
Bạn thân đáp ngay:
"Lúc cậu gửi định vị, thì anh chồng tớ đang gọi điện với Lâu Tiêu. Trùng hợp, anh ta đang ở gần khu cầu lớn, tụi tớ nghĩ anh ấy làm cảnh sát hình sự, để anh ấy đưa cậu về là yên tâm nhất."
"Cơ mà lúc đầu anh ta còn không muốn đi cơ."
"Ủa mà này Kiều Hạ, anh ta có nói gì khó nghe với cậu không?"
Mặt tôi nóng bừng:
"Không có."
Lo cô ấy nghi ngờ, tôi vội chữa lại:
"Anh ta chỉ... chê tớ thấp."
Bạn thân lập tức nổi đóa:
"Thấp cái gì mà thấp, kệ anh ta!"
"Ừ." – Tôi đáp, rồi cúp máy.
Nhưng vừa cúp, tôi đã phì cười.
Chỉ là… chưa kịp cười xong thì lập tức cứng họng.
Sáng thứ Hai có cuộc họp lúc 9 giờ. Chết rồi, muộn to rồi.
30.
Tôi vội vã rửa mặt thay đồ rồi chạy đến công ty. Xử lý xong đống việc chất đống thì cũng đã tới trưa.
Xoa bóp vai cổ mỏi nhừ, tôi mở điện thoại ra, phát hiện có một người dùng ảnh đại diện là cầu thủ bóng rổ, gửi cho tôi hơn hai chục bức ảnh đồ ăn.
Sau đó, anh ta nhắn:
"Cho hỏi trưa nay chị ăn gì?"
Tôi không nhớ đã từng kết bạn với người này khi nào.
À… chắc là do trước kia hay gọi đồ ăn ở khu thương mại gần công ty, có lẽ là một ông chủ nào đó đang cố gắng tiếp thị.
Phiền chết đi được.
Tôi trả lời:
"Không cần, cảm ơn."
Đối phương lập tức nhắn lại:
"Vâng, xin lỗi đã làm phiền."
Tôi tiếp tục làm việc.
Chiều gần hết giờ, người dùng ảnh đại diện cầu thủ bóng rổ kia lại gửi cho tôi hơn hai chục bức ảnh đồ ăn, y như chatbot:
"Chiều nay chị muốn ăn gì không? Em có thể giao tận nơi."