8.
Trợ lý của Lục Yến – Trần Thanh – đối với việc tôi đến công ty kiểm tra sổ sách cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Dù sao thì năm nào tôi cũng đều làm.
Trước lúc lâm chung, mẹ đã dặn tôi nhất định phải kiểm tra báo cáo tài chính, tài sản của công ty mỗi năm. Tôi luôn ghi nhớ lời dặn đó, chưa từng lơ là.
Thế nhưng, năm nào báo cáo tài chính cũng chỉn chu, hầu như không có vấn đề. Cũng chính vì vậy mà ở kiếp trước, tôi hoàn toàn không biết Lục Yến đã bắt đầu chuyển dời tài sản từ lúc nào.
Vậy mà luật sư Trương chỉ lật xem vài trang sổ sách đã lập tức nhận ra điểm bất thường.
Chị cau mày, nói:“Xem mấy cái này thì chẳng có ý nghĩa gì, bảo phòng tài chính mang sổ nội bộ ra đây.”
Tôi ngẩn người.“Sổ nội bộ?”
Lông mày luật sư Trương càng nhíu chặt hơn.“Chị đến giờ còn không biết công ty có nội sổ và ngoại sổ? Mỗi năm chồng chị chỉ đưa cho chị xem cái này thôi à?”
Tôi hơi chậm chạp gật đầu.
Một số công ty thường có hai bộ sổ sách. Ngoại sổ là để cho người ngoài xem, còn nội sổ thì chỉ những người quản lý cấp cao nhất mới có quyền tiếp cận.
Tập đoàn Giang thị lấy ngành ô tô năng lượng làm chủ lực. Vài năm gần đây, dưới sự điều hành của Lục Yến, công ty đã chen chân vào top 50 của ngành. Chỉ tính trên bộ ngoại sổ thôi, mỗi năm lợi nhuận cũng đã gần trăm tỷ.
Trần Thanh, khi nghe tôi nói muốn xem nội sổ, thoáng sững lại. Ánh mắt anh ta nhìn luật sư Trương, đầy cảnh giác.
Sau đó, anh ta đổi giọng nghiêm nghị, khách khí:“Phu nhân, muốn xem nội sổ thì cần có sự cho phép của Tổng giám đốc. Hiện giờ Tổng giám đốc còn đang trên chuyến bay, đợi anh ấy hạ cánh, tôi sẽ báo ngay.”
Tôi bật cười lạnh:“Thế nào? Tôi đường đường là Chủ tịch, lại không có quyền xem sổ sách nội bộ của công ty mình sao?”
Trần Thanh vẫn giữ bình tĩnh, đáp lời trôi chảy:“Đương nhiên phu nhân có quyền này, chỉ là tập đoàn…”
Chưa để anh ta nói hết, tôi đã trực tiếp gọi một cuộc điện thoại nội bộ, yêu cầu Giám đốc tài chính đến ngay.
Thế là tôi, luật sư Trương và cả đội ngũ của chị bắt tay vào việc kiểm tra tài sản công ty. Phải mất gần nửa tháng mới kiểm kê xong.
Trong suốt thời gian đó, ngoài cuộc gọi đầu tiên của Lục Yến ngay hôm tôi bắt đầu tra sổ nội bộ — cú điện thoại đầy giận dữ, quát mắng om sòm — thì sau đó, anh ta hoàn toàn im lặng, không còn gọi cho tôi thêm một lần nào nữa.
Trên mạng xã hội, thỉnh thoảng vẫn có thể thấy anh ta đưa Cố Triều tham dự đủ loại thương hội, yến tiệc. Cố Triều khoác tay anh ta, tươi cười rạng rỡ, nam tài nữ sắc, nhìn qua đúng là một cặp đẹp đôi.
Những lúc rảnh rỗi, anh ta sẽ đưa Cố Triều cùng ba đứa trẻ đi dạo chơi, thậm chí còn dẫn cả bọn đi ngắm mưa sao băng, cùng nhau đứng dưới bầu trời đầy sao ước nguyện…
Ngày trước, nếu là tôi nhìn thấy những bức ảnh ấy, chắc chắn sẽ đau lòng đến nghẹt thở, sau đó lại cầm điện thoại gọi cho anh ta, nghĩ đủ mọi cách để níu giữ anh ta quay về.
Nhưng bây giờ, tôi không còn quá nhiều cảm xúc. Thậm chí tôi còn thấy Cố Triều chẳng có tác dụng gì.
Đã hơn nửa tháng trôi qua, vậy mà hai người họ vẫn chẳng có tiến triển gì rõ rệt. Nhóm thám tử mà luật sư Trương thuê, ngoài mấy bức hình chụp được cảnh họ nắm tay trong tiệc tùng, gần như không có thêm bất cứ hành động thân mật nào khác.
Ngay cả camera mà thám tử gắn trong phòng khách sạn của Lục Yến và Cố Triều cũng không ghi lại được bất cứ hành vi vượt quá giới hạn nào.
Mỗi lần vào khách sạn, Lục Yến đều chăm chú dán mắt vào điện thoại suốt hơn hai mươi phút, như đang chờ tin nhắn hay cuộc gọi từ ai đó.Tôi không hiểu nổi — người anh ta gọi là “tình yêu” đang ngay cạnh bên, vậy mà tâm trí anh ta lại đặt ở nơi khác.
Thoắt cái, hơn hai mươi ngày trôi qua, vẫn chẳng có biến chuyển gì. Đúng lúc tôi sốt ruột đến mức định nghĩ ra vài chiêu bẩn thì cuối cùng, cũng có tiến triển.
Cố Triều dìu một Lục Yến say khướt trở về phòng.
Nhìn hình ảnh từ màn hình giám sát, luật sư Trương im lặng khá lâu rồi quay sang tôi:“Chị có muốn tránh đi một lát không? Dù sao thì, người từng yêu… nếu phải tận mắt chứng kiến cảnh ấy, chắc chắn sẽ khó chịu.”
Tôi lắc đầu, mắt dán chặt vào màn hình.
Cánh cửa khách sạn vừa khép lại, Lục Yến liền đè Cố Triều lên cửa, hôn ngấu nghiến.
Trong ống kính, Cố Triều rõ ràng khựng lại, nhưng ngay sau đó đã nhiệt tình đáp lại.
Lửa gặp rơm, cả hai quấn chặt lấy nhau, nụ hôn đầy tham lam không dứt.
Khi họ loạng choạng đến cạnh giường, quần áo trên người đã rơi vương vãi khắp sàn…
Đúng lúc then chốt, Lục Kỳ An và Lục Tử Dự không biết vì sao lại xuất hiện trước cửa phòng. Tôi vừa thoáng thấy bất ổn thì Lục Kỳ An đã quẹt thẻ mở cửa.
Cảnh tượng lọt vào mắt hai đứa: cha chúng cùng “mẹ nuôi” trần trụi quấn lấy nhau. Tiếng gào thét giận dữ của chúng vang khắp hành lang.
Lục Yến lập tức bừng tỉnh bởi âm thanh ấy, vội vã đẩy Cố Triều ra, lúng túng cuống quýt tìm quần áo mặc vào.
Lục Kỳ An hốt hoảng lao ra hành lang, run rẩy gọi điện cho tôi.
Tôi do dự mấy giây, rồi trượt ngón tay nhận cuộc gọi.
Trong ống nghe, giọng nó nghẹn ngào xen lẫn tiếng khóc, và lần đầu tiên, tôi được nghe đứa con trai ấy dứt khoát gọi mình một tiếng:
“Mẹ… mẹ ơi, mau sang Nhật đi, bây giờ… ngay bây giờ!”