15.
Khi ta hạ chỉ niêm phong phủ Nhiếp chính vương, thì Khúc Ung đã không còn trong kinh thành.
Không ai biết rõ hắn rời đi từ khi nào.
Ta lập tức phái người truy bắt, nhưng nửa tháng sau chỉ nhận được tin báo:Khúc Ung đã khởi binh tại thành Lâm Nguyên vùng Đông Cảnh, lấy danh nghĩa “thanh quân trắc”, dẫn theo hàng vạn binh mã, thẳng tiến Nam Vệ vương thành.
“Lần này… quả thực là tạo phản rồi.”
Ngày tiễn Tề Trấn Hành xuất chinh, các đại thần vây quanh hắn không ngớt lời tán tụng:
“Vương phu dũng mãnh vô song, thực là bậc nhân trung long phượng!”
“Bệ hạ cùng vương phu, quả đúng là trời đất se duyên, phu thê đồng tâm!”
“Thật tốt! Rất tốt!”
Mấy lão thần này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Tề Trấn Hành phóng người lên ngựa, cúi đầu nhìn ta:“Đừng lo lắng cho ta, ta đi rồi sẽ sớm trở về.”
Hắn cúi người, khẽ đặt một nụ hôn bên má ta.
“Nàng cùng hài tử, cứ yên tâm chờ ta khải hoàn.”
Đại quân theo hiệu lệnh, lục tục rời thành, hướng thẳng về phía Đông.
Chờ đoàn người đi xa, ta mới phát hiện trong hàng ngũ có một bóng người trông vô cùng lạc lõng.
Kẻ ấy mặc giáp trụ lỏng lẻo, ngồi cứng đờ trên lưng ngựa, như thể bị ai ép buộc lên chiến trường.
Ta cau mày hỏi Trần Mặc:“Kẻ đó là ai?”
Trần Mặc khẽ đáp:“Là công tử Tống Cẩm Đường.”
Ta kinh ngạc:“Sao cơ?”
“Vương phu nói, vùng giao chiến giữa hai quân là địa vực Thanh Hổ Nhai, địa hình hiểm trở, quanh năm sương mù dày đặc, đá núi thường rơi. Nếu biết cách lợi dụng địa thế, tất sẽ như có thần trợ giúp. Mà Tống công tử từng từng rong ruổi nơi đó mấy tháng, thuộc địa hình như lòng bàn tay. Vậy nên, vương phu mới thỉnh người cùng đi.”
Ta sửng sốt:“Tống Cẩm Đường... chàng ấy đồng ý sao?”
“Lúc đầu thì không tình nguyện.”Trần Mặc cười cười, uyển chuyển giải thích,“Bệ hạ cũng biết, vương phu có chút bản lĩnh quyền cước.”
Ta: “…”
Trong khoảng thời gian Tề Trấn Hành xuất chinh, ta ở lại hoàng cung được chăm sóc chu đáo, ăn ngon ngủ kỹ.
Bụng ta nay đã lộ rõ, thân thể cũng đầy đặn hơn vài phần.
Các đại thần sợ ta mệt nhọc, nên đã chủ động san sẻ nhiều việc triều chính, khiến cuộc sống yên ổn, an nhàn.
Chỉ là… thời gian trôi qua, ta dần dần lại bắt đầu nhớ Tề Trấn Hành.
Hắn gửi thư về, nhưng chữ nghĩa lại quá mực ngắn gọn:
"Bình an. Đừng nhớ.""Đại thắng. Đừng nhớ."
Lâu dần, ta cũng không còn viết thư hỏi hắn nữa.
Nhưng chẳng mấy chốc, hắn lại chủ động hồi âm.
Lần này, thư dài hơn hẳn.
"Đã đại phá quân phản loạn, hiện đang truy quét tàn binh.Tại Thanh Hổ Nhai có một loại dại quả gọi là tương tư quả, vị chua, nàng chắc sẽ thích.Chỉ tiếc khó bảo quản, không thì ta đã mang ít về cho nàng nếm thử.Dưới nhai có một thôn nhỏ, dáng vẻ rất giống đào nguyên thôn mà chúng ta từng sống.Nếu có cơ hội, ta sẽ dẫn nàng đến, ở lại đôi ba ngày cũng hay.Nơi đây mọi sự đều ổn.Dù vậy, xin phu nhân hãy thường nhớ đến ta."
Đọc thư đến đây, ta có thể tưởng tượng được dáng vẻ hắn khi ngồi viết, chắc hẳn là do dự rất lâu, trầm ngâm, gạch xóa mãi mới thành.
Không kìm được, ta bật cười khẽ.
Nhưng cười rồi, trong mắt lại dâng chút cay cay.
Ta khẽ vuốt ve bụng mình, khẽ lẩm bẩm:“Con cũng nhớ phụ thân con rồi phải không?”
16.
Cuối xuân đầu hạ, Tề Trấn Hành gửi về bức thư cuối cùng.
Trong thư nói: Khúc Ung đã bị bắt sống, hắn đang áp giải y hồi kinh.
Ta mừng rỡ khôn xiết, bật dậy khỏi ghế, nhưng chỉ mới đứng lên nửa bước đã thấy toàn thân không ổn.
Trần Mặc giật mình:“Bệ hạ?”
Ta siết chặt tay hắn, cả người run rẩy:“Nhanh… gọi Thái y! Có lẽ ta… sắp sinh rồi!”
…
Trong cung rối loạn cả lên.
Ta cắn chặt môi, từng đầu ngón tay bấu chặt lấy gấm mềm, xương tay trắng bệch, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngoài trời mưa như trút nước, sấm nổ rung trời, nhưng vẫn không át nổi tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong điện.
Giọng bà đỡ lúc gần lúc xa:“Bệ hạ, cố gắng thêm chút nữa! Tiểu điện hạ sắp ra đời rồi!”
Một cơn đau nhói tựa xé tim cắt ruột ập đến, ta cắn đến bật máu, vị tanh ngọt tràn khắp khoang miệng.
Ánh lửa lấp lóe lay lắt, chiếu lên từng gương mặt trong điện như phủ một tầng âm u mờ mịt.
Trần Mặc đi đi lại lại bên ngoài tấm bình phong, sắc mặt tái nhợt, giọng run rẩy hỏi:
“Thái y, tình hình bệ hạ sao rồi?”
Lão thái y vuốt chòm râu bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ vẻ lo lắng:
“Tư thế thai nhi hơi lệch, nếu còn kéo dài e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng…”
“Im đi!”Ta hít sâu một hơi, cố gắng gượng cười:“Ta… ta sẽ không sao…”
Chưa kịp dứt lời, cơn đau như lưỡi dao bén lại đột ngột kéo tới.
Mắt ta tối sầm, trong cơn mơ hồ chỉ nghe thấy tiếng cửa điện bị đạp tung ra.
“Nam Tinh!”
Giọng nói quen thuộc xé toạc màn mưa, mang theo hơi thở lạnh lẽo và mỏi mệt phong sương.
Ta gắng sức mở mắt, trông thấy Tề Trấn Hành vẫn mặc nguyên áo giáp, nước mưa ướt sũng cả người, sải bước lao đến bên giường ta.
Trên tay hắn còn đeo chiếc bao tay đẫm máu, mùi tanh lẫn với nước mưa khiến lòng ta như được trấn an.
Hắn biết bản thân bụi bặm dơ bẩn, không dám chạm vào ta.Chỉ đứng lặng lẽ một bên, giọng khản đặc: