01
Việc Lục Xuyên làm chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang với tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy đoạn video đó, tôi chỉ cảm thấy m//áu trong người như bốc cháy.
Phẫn nộ và đau đớn đan xen, như một tấm lưới lớn chụp xuống, siết chặt lấy tôi.
Ngoài cửa sổ, trăng cong như lưỡi liềm, ánh lên một tầng sáng mờ nhạt.
Một tia sáng rọi lên khuôn mặt hồng hào của con gái tôi, toát ra vẻ đẹp yên bình tĩnh lặng.
Tôi từng nghĩ đến việc gọi điện chất vấn anh ta, mắng chửi, trút giận.
Nhưng khi lý trí trở lại, có một giọng nói thì thầm trong đầu: không được làm vậy.
Tôi ngồi thẫn thờ, nước mắt cứ thế tuôn trào không ngừng.
Căn phòng yên ắng lạnh lẽo, chỉ có tôi và con gái.
Tã bẩn trong thùng rác đã đầy, quần áo vẫn còn nằm trong máy giặt.
Cả ngày nay, tôi cho con bú đến bảy tám lần, con khóc quấy khiến tôi phải liên tục dỗ dành.
Vậy mà đến giờ, tôi mới ăn được một suất đồ ăn ngoài.
Tôi lại mở điện thoại ra xem, ví điện tử còn 33.134,5 tệ.
Ba vạn là tiền tôi tự để dành, số lẻ là anh ta gửi cho tôi – nực cười thật.
Đúng lúc đó, Lục Xuyên lại nhắn tới:
【Sao rồi vợ, con gái có ngoan không? Hay là gọi video để anh nhìn một chút nhé?】
Tôi cố kìm nén cơn giận muốn xé xác anh ta, sau đó nhấn vào màn hình.
【Thôi khỏi đi, em vừa cho con bú xong, nó ngủ rồi. Anh đi công tác mệt không?】
Qua màn hình, tôi cũng cảm nhận được anh ta thở phào nhẹ nhõm:
【Vì cuộc sống hạnh phúc của vợ con mà, có gì mà mệt chứ! À đúng rồi, bảo hiểm của mẹ hình như sắp hết hạn, em tranh thủ liên hệ bạn em giúp mẹ gia hạn đi, tiền thì em ứng trước nhé, có lương anh gửi lại. Yêu vợ nhiều!】
Yêu?
Ứng trước?
Kết hôn bao nhiêu năm nay, tôi ứng tiền cho nhà chồng không biết bao nhiêu lần, mà chưa từng thấy một xu hoàn lại.
02
Tám giờ tối, con gái ngủ say.
Tôi lại không kìm được mà mở Douyin.
Tôi không hề biết Lục Xuyên có một tài khoản Douyin khác mà tôi chưa từng thấy.
Hơn nữa, tài khoản ấy còn có hơn hai vạn người theo dõi.
Lúc đầu tôi còn tự lừa mình dối người.
Có thể video là quay từ trước?
Nhưng tôi đã xem kỹ đi xem lại nhiều lần – quần áo trên người anh ta không thể sai được.
Chiếc áo khoác màu kaki kia, là tôi mua cho anh ta tháng trước, tôi không thể nhìn nhầm.
Tài khoản đó chỉ theo dõi một người, nhưng danh sách bị khóa, tôi không xem được.
Chín giờ rưỡi tối, anh ta lại đăng một video mới:
“Được người dân bản địa mời về nhà chơi, còn gặp một cô gái tên là Zhuoma, vừa xinh đẹp vừa có khí chất.”
Bên dưới có người bình luận:
【Không tin đâu, đẹp đến mức nào? Trừ khi anh đăng hình lên cho bọn tôi xem.】
Anh ta trả lời bằng một biểu cảm cười trộm.
Chỉ vài phút sau, tôi bấm làm mới lại, thì thấy một bức ảnh đã được đăng.
Cô gái trong ảnh mặc trang phục Tây Tạng, đang nhảy múa. Nhìn cảnh vật thì có vẻ họ đang tham gia hoạt động đến thăm nhà người dân bản địa.
Ở góc ảnh, mẹ chồng và em chồng đang vui vẻ ăn uống.
Tôi như tự hành hạ mình, tiếp tục lướt xem tài khoản của anh ta.
Tôi phát hiện, dường như Lục Xuyên tràn đầy háo hức và say mê với chuyến đi này.
Lục Xuyên – trong mắt người ngoài là một người đàn ông thật thà.
Ngoại hình bình thường, không hút thuốc, không uống rượu, sở thích duy nhất có lẽ là câu cá.
Người thân bạn bè có việc gì cần giúp, anh đều không nề hà tiền bạc hay công sức.
Ít nhất là trong suy nghĩ của tôi trước giờ, anh ta không phải kiểu người thích giỡn mấy trò “content rẻ tiền” trên mạng xã hội.
Tôi hít sâu một hơi, rồi đăng ký một tài khoản phụ.
Sau đó còn nhờ người mua một phần mềm đổi IP.
Mười phút sau, một tài khoản được thiết kế kỹ lưỡng đã xuất hiện.
03
Tôi thử bấm like video mới nhất của Lục Xuyên.
Rồi để lại một bình luận:
【Ngưỡng mộ quá đi mất! Tháng sau tôi cũng định dẫn mẹ tới đó, không biết anh có thể chia sẻ một chút kinh nghiệm không?】
Lục Xuyên không phản hồi.
Tôi thầm thở phào.
Nhưng chưa được bao lâu, anh ta lại chủ động gửi tin nhắn riêng cho tôi.
Sau vài lời xã giao, anh ta gửi cả loạt link video và trang đặt vé máy bay.
【Chào bạn nhé! Mình cũng không chuẩn bị gì nhiều đâu, toàn xem mấy cái này rồi tự sắp xếp. Bạn cứ coi trước nha, có gì không rõ thì hỏi mình!】
Tôi gửi lại một biểu cảm cười, rồi cảm ơn.
Tôi không vội. Vội quá thì sẽ không moi được gì.
Gương mặt con gái khi ngủ vô cùng bình yên.
Chỉ cần nhìn con, tôi mới có thể xoa dịu được cơn giông bão trong đầu mình.
Tôi tiếp tục lướt qua các video của Lục Xuyên, dưới một video, tôi tìm thấy tài khoản của em chồng.
Không ngờ được – hóa ra em chồng lại là một beauty blogger.
Video mới nhất, cô ta quay ngay trong khách sạn, mặc bộ đồ dân tộc Tây Tạng và trang điểm sặc sỡ:
“Hôm nay đi chụp ảnh nghệ thuật nhé! Anh trai tài trợ đó! Các tình yêu, chờ ảnh đẹp của tui nha!”
Quan hệ giữa tôi và em chồng xưa nay không tốt, thậm chí có thể nói là căng thẳng.
Cô ta tên Lục Lộ, bám lấy anh trai như keo dính chuột.
Từ lần đầu tôi đến ra mắt đến lúc cưới, những trò gây chuyện của cô ta kể ba ngày ba đêm cũng chưa hết.
Nhưng vì được bố mẹ chồng cưng chiều, nên lần nào đấu đá tôi cũng là kẻ thua cuộc.
Tôi vẫn còn nhớ rõ, hôm cưới, cô ta cố ý đổi chén trà dâu của tôi thành… trà khổ đinh.
Suýt nữa tôi nôn ngay tại chỗ. Nhưng vì có khách khứa, tôi vẫn cố nhịn để hoàn thành nghi thức.
Sau đó tôi tìm Lục Xuyên đối chất, anh ta chỉ cười cho qua:
“Con dâu mới uống trà khổ đinh là để tượng trưng biết chịu khổ, điềm lành đó mà. Thôi mà, đừng chấp Lộ Lộ nữa.”