1.
Cả phòng im phăng phắc.
Không khí như đặc quánh lại.
Giang Dũ Triệt lập tức khoác vai tôi, lực mạnh hơn bình thường, cười gượng:
“Ha ha… Cô ấy đang đùa đấy.”
“Xích Dao, anh đã nói em không có khiếu hài hước mà. Nhìn xem, mọi người đều đơ cả ra rồi.”
Tôi cũng nể mặt, mỉm cười theo anh ta.
Người trong phòng không ai ngu cả, bầu không khí nhanh chóng rôm rả trở lại.
Mọi người rủ nhau ngồi xuống.
Lâm Thanh Thanh lại tỏ ra thẳng thắn:
“A Triệt, anh không cần che giấu giúp em đâu, kẻo chị dâu lại giận. Hôm nay đến dự tiệc toàn là người quen, không có gì phải giấu cả.”
“Em mới ly hôn, tài sản vẫn đang phân chia, nên A Triệt mới tạm ứng cho em một khoản để thuê nhà ở trước.”
Vừa nói vừa cúi đầu thao tác điện thoại,
Còn khẽ cụng vào anh ta:
“Em chuyển lại cho anh rồi, chuyện nhà cửa anh không cần lo.”
Vậy là chuyện mượn tiền cũng tạm gác lại.
Giang Dũ Triệt liếc tôi một cái, ánh mắt có phần trách móc.
Tôi làm như không thấy.
Trong bữa tiệc, có người hỏi đến ngày cưới của chúng tôi.
Giang Dũ Triệt lập tức khoác vai tôi, công bố:
“Cuối tháng sau phát thiệp mời nhé, đến lúc đó không ai được vắng mặt đâu đấy. Nhớ chuẩn bị bao lì xì dày chút, phong mỏng là tôi cho ngồi bàn trẻ em đấy!”
Yêu nhau hơn bốn năm, anh ta đi đâu cũng báo tôi một tiếng, chuyện gì cũng bàn bạc với tôi.
Lần này tự ý chuyển tiền cho Lâm Thanh Thanh, tôi vẫn muốn cho anh ta một cơ hội.
Uống được vài vòng, Lâm Thanh Thanh vẫn đang không ngừng nâng ly chúc rượu, mặt đỏ bừng.
Ánh mắt Giang Dũ Triệt không kìm được mà cứ dõi theo cô ấy.
Ánh nhìn đầy lo lắng và xót xa, tôi thấy rõ.
Tan tiệc, Lâm Thanh Thanh từ chối lời đề nghị đưa về khách sạn, nói muốn đi dạo một mình.
Giang Dũ Triệt mím môi, cùng tôi lên xe.
Quả nhiên, anh ta bắt đầu lật lại chuyện cũ:
“Anh nói rồi, chuyển tiền cho Thanh Thanh chỉ là giúp tạm thời. Anh quen cô ấy mười mấy năm, rất hiểu cô ấy thế nào, em cần gì phải làm quá lên như vậy?”
“Còn bắt cô ấy ký giấy vay nợ trước mặt bao nhiêu người, không chỉ khiến cô ấy mất mặt mà anh cũng thấy khó xử.”
Tôi nghe mà lửa giận bốc lên tận đầu.
Tôi với anh ta đều xuất thân bình thường, bố mẹ hai bên góp tiền mua nhà cưới, ngày cưới cũng đã ấn định.
Số tiền năm trăm triệu trong tài khoản là quỹ cưới hai đứa dành dụm, phần lớn là tiền tôi bỏ ra. Đã nói rõ ràng là chỉ dùng cho sính lễ và hôn lễ.
Vậy mà anh ta không nói không rằng, chuyển hết cho người cũ?
Vậy còn lý lẽ gì?
“Giang Dũ Triệt, ruột thịt còn phải sòng phẳng, huống chi là tiền hôn lễ. Viết giấy nợ là để sau này khỏi phải khó xử. Số tiền đó, em với anh dành dụm cực khổ thế nào, anh không lẽ không rõ?”
“Nếu đổi lại anh là em, chưa chắc anh đã nhẫn nhịn được như vậy.”
Anh ta im lặng, sắc mặt trầm xuống.
Ánh đèn bên đường rực rỡ, Lâm Thanh Thanh tay xách giày cao gót, vừa đi vừa xoay vòng dưới ánh đèn đường.
Chiếc váy đuôi cá đen tung bay, bóng dáng cô ấy bị kéo dài ra như tranh vẽ.
Giang Dũ Triệt bỗng đạp phanh kịch một cái:
“Cô ấy say rồi, đi ngoài đường thế này nguy hiểm.”
Chưa dứt lời, cửa xe đã “rầm” một tiếng đóng lại.
Anh ta không liếc tôi một cái, cũng chẳng nhận ra vì cú phanh gấp mà tôi suýt đập đầu vào cửa kính.
2.
Tôi nhìn qua cửa sổ xe, thấy Giang Dũ Triệt bước vào vùng sáng của đèn đường.
Lâm Thanh Thanh giật mình suýt ngã, được anh ta đỡ vào lòng.
Nam thanh nữ tú, bóng họ giao nhau, đẹp như một bức tranh.
“Xích Dao, em lái xe nhé! Thanh Thanh bị gió thổi lạnh, say nặng lắm...”
Anh ta dìu cô ấy vào ghế sau.
Cô ấy vẫn dính lấy anh ta, cử động loạng choạng.
Anh ta luống cuống đẩy ra, nói với tôi mà mắt không rời khỏi người cô ấy.
Tôi thấy lòng mình rối bời.
Đạp một phát chân ga, đưa họ về khách sạn.
Giang Dũ Triệt bế người trong lòng xuống xe, quay sang dặn tôi:
“Đỗ xe xong thì lên cùng anh đưa cô ấy lên phòng.”
Chút lý trí còn sót lại khiến tôi làm theo.
Nhưng khi tôi bước vào sảnh, đã thấy Lâm Thanh Thanh vòng tay ôm cổ anh ta,
Đôi mắt mơ màng đẫm nước, khóe môi mỉm cười chua xót:
“A Triệt, em hối hận rồi...”
“Nếu khi xưa không giận dỗi mà cưới người khác, nếu ở lại bên anh... có phải bọn mình đã rất hạnh phúc không?”
Khoảng cách giữa môi cô ấy và Giang Dũ Triệt chỉ còn chưa tới 10cm.
Tôi thấy yết hầu anh ta trượt lên xuống, nhìn cô ấy đến thất thần.
Cùng là phụ nữ, tôi cũng phải thừa nhận Lâm Thanh Thanh rất đẹp.
Không trách được vì sao Giang Dũ Triệt thỉnh thoảng lại buông một câu oán trách tôi lúc nào cũng vội vã, chẳng có tí "nữ tính" nào cả.
Tôi sợ mình sẽ phải nhìn thấy cảnh hai người họ hôn nhau, yếu đuối quay đầu bỏ đi.
Đường về nhà như nhòe hẳn trong tầm mắt.
Bao năm yêu nhau, Giang Dũ Triệt chưa từng nhắc đến Lâm Thanh Thanh trước mặt tôi,
Tôi phải ghép nhặt từng mảnh từ miệng đám bạn anh ta mà hiểu được câu chuyện cũ.
Họ là thanh mai trúc mã, hợp rồi tan không biết bao lần.
Sau khi cô ấy lấy chồng, anh ta suy sụp rất lâu.
Khi tỏ tình với tôi, anh ta từng nói:
“Lê Xích Dao, em xuất hiện trong đời anh như đúng cái tên em vậy, mang đến ánh sáng ban mai cho anh.”
Có lẽ sống lâu trong ánh sáng, lại nhớ nhung bóng tối.
Lại khao khát người từng đẩy mình xuống vực.
Tôi lau khô nước mắt, tự giễu cười khẽ.
Nhận rõ bản thân sớm một chút cũng tốt.
Chuyện xảy ra trước hôn nhân, nên được coi là tin vui.
Gần một tiếng sau, Giang Dũ Triệt mới về đến nhà.
Tay xách đầy túi đồ ăn đêm: