8.
Tôi nghỉ việc ở văn phòng luật.
Ở nhà vừa tĩnh dưỡng vừa chuẩn bị ôn thi viết và phỏng vấn để xét tuyển thẩm phán.
Trong thời gian đó, bố mẹ Giang Dũ Triệt thay nhau mang đủ loại đồ ăn và canh bổ đến.
Không nói gì, chỉ để trước cửa rồi đi.
Nhiều khi mẹ tôi ra mở cửa thì chẳng thấy ai nữa.
Giang Dũ Triệt mỗi tối tan làm đều đặn mang hoa hoặc quà đến.
Trên các nền tảng mạng xã hội cũng đăng vô số “tâm thư”.
Bạn bè chung liên tục nhắn cho tôi:
“Yêu nhau bao lâu, đám cưới cũng định rồi, cậu nỡ chia tay thật sao?”
“Hôm leo núi A Triệt có sai, nhưng thái độ hối lỗi rất chân thành, tha cho anh ta một lần đi mà.”
Tôi chỉ đáp một câu:
“Bắt gian tận tay, không thể tha thứ. Một lần phản bội, cả đời không dùng lại.”
Cuối cùng cũng được yên tĩnh đôi tai.
Vài hôm sau, Giang Dũ Triệt say rượu, nửa đêm đến dưới nhà tôi gào ầm lên:
“Bảo bối, anh đã dứt hẳn với cô ta rồi, em tha cho anh đi được không?”
“Em chê nhà cưới bẩn, vậy mình mua lại nhà khác nhé…”
“Hay coi như tụi mình bắt đầu lại từ đầu, để anh theo đuổi em lại từ đầu có được không?”
Tôi lập tức báo cảnh sát, nhờ họ đưa anh ta đi.
Nhưng hôm sau anh ta lại đổi chiêu:
Gửi quà cho bố mẹ tôi, hối lộ Hạ Nhạc để cô ấy nói đỡ cho anh ta.
Lặp đi lặp lại một thời gian, bố mẹ tôi và Hạ Nhạc cũng mệt mỏi, chẳng buồn chửi nữa.
Còn tôi thì phiền đến phát bực.
Tôi bảo Hạ Nhạc đẩy xe đưa tôi ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.
Không ngờ lại gặp Lâm Thanh Thanh trong một quán cà phê.
Cô ta vừa hôn tạm biệt một người đàn ông trung niên bụng phệ, rồi bước tới chỗ tôi:
“Trùng hợp thật, không ngại cho tôi ngồi cùng chứ?”
Chưa dứt lời đã tự ý ngồi xuống đối diện.
Nhà Hạ Nhạc kinh doanh, vừa hay quen biết “kim chủ” của cô ta, nên sớm biết rõ ngọn ngành.
Thấy cô ta dám ngồi xuống, Hạ Nhạc đập bàn đứng dậy:
“Xích Xích, đi thôi! Nhìn thấy đồ chuyên phá hoại là thấy bẩn mắt!”
Tôi đặt tay lên tay cô ấy:
“Chân còn đau, lười di chuyển. Cứ để cô ta ngồi đi.”
Lâm Thanh Thanh cười khanh khách:
“Đó, như vậy mới phải. Nói năng đừng quá cay nghiệt, đều là hai bên tình nguyện cả. Tôi cũng là yêu đương tự do đấy thôi.”
“Phải nói, luật sư Lê quả thật lợi hại. Moi được hơn nửa tài sản của A Triệt, còn giỏi hơn tôi nữa đấy.”
“Giờ tôi trả người lại cho chị rồi. Anh ta không đủ điều kiện để tôi lấy đâu.”
Hạ Nhạc tức đến đỏ mặt, cắm cúi chơi game.
Tôi chỉ bật cười:
“Tôi không có sở thích nhặt rác.”
“Và xin đính chính: tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình, tiền của Giang Dũ Triệt, tôi không thèm.”
Lâm Thanh Thanh nhún vai, đứng dậy:
“Nhìn chị cũng không giống người nói dối. Đàn ông đúng là chẳng tên nào tốt nổi.”
“À phải, tiện nói luôn, hôm hai người chia tay, anh ta vẫn không nhịn được mà ngủ với tôi thêm lần nữa.”
“Không cần cảm ơn tôi vì đã giúp chị tránh khỏi một cuộc hôn nhân bi kịch đâu nhé.”
Nói rồi cô ta nhón chân rời đi trên đôi giày cao gót.
Hạ Nhạc giận đến mắt tóe lửa, hỏi sao tôi không tát cô ta vài cái cho hả giận.
Tôi lắc đầu, bật cười.
Nghĩ từ một góc độ khác, Lâm Thanh Thanh cũng không nói sai.
Nếu không có cô ta chen vào, giờ này tôi đã đăng ký kết hôn với Giang Dũ Triệt rồi.
Nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Có lẽ EQ của tôi thực sự cần nâng cấp.
Nếu không sao lại không nhìn ra Giang Dũ Triệt là loại đàn ông tồi?
Tôi lắc đầu, gạt hết suy nghĩ về anh ta ra khỏi đầu.
Đến lúc này, tôi mới nhận ra — nhắc đến cái tên đó, tôi chẳng còn chút cảm xúc nào nữa.
9.
Một ngày trước ngày cưới đã định.
Tôi đến bệnh viện tháo bột, cuối cùng cũng được tự do đi lại.
Tối hôm đó, Giang Dũ Triệt cũng chuyển khoản phần còn lại của khoản bồi thường:
“Xong cả rồi. Ngày mai gặp nhau, hủy giấy nợ và thỏa thuận nhé?”
Dưới đó còn đính kèm vị trí hẹn.
Về lý mà nói, đúng là nên xử lý như vậy.
Tôi cũng không từ chối.
Hôm sau, tôi vui vẻ đến điểm hẹn.
Không ngờ, vừa đến nơi đã thấy Giang Dũ Triệt đứng giữa một đống hoa hồng, xung quanh là bóng bay và hoa tươi:
“Cô Lê Xích Dao, em có thể cho anh cơ hội theo đuổi em một lần nữa, với mục đích kết hôn không?”
Từ trung tâm bán nhà bên cạnh, có mấy nhân viên bước ra, vây quanh tôi, hùa theo:
“Cô Lê, anh Giang đây thật sự rất có lòng, anh ấy đã chọn căn hộ đẹp nhất của dự án chúng tôi, nói là chuẩn bị làm nhà cưới cho cô đấy.”
“Đồng ý đi mà!”
Giang Dũ Triệt bước tới, quỳ một gối xuống trước mặt tôi:
“Bảo bối, anh bán xe, bán nhà cưới cũ rồi. Bố mẹ anh cũng bán nhà quê, chỉ giữ lại căn họ đang ở để mua cho em căn nhà này.”
“Điều kiện ở đây tốt hơn trước, cũng gần công ty mình. Nếu em không thích, nói thẳng, anh theo ý em hết.”
“Tiền mua nhà, nội thất, điện máy – tất cả đều không cần em bỏ ra.”
“Vì vậy, xin em nhìn vào thành ý ăn năn của anh, cho anh thêm một cơ hội. Dù chỉ là thời gian thử thách cũng được!”
Người xung quanh mỗi lúc một đông.
Với người luôn sĩ diện như anh ta, làm đến mức này đúng là không dễ.
Thú thật, với điều kiện gia đình anh ta, có thể đưa ra được chừng đó thành ý cũng xem như không tệ.
Nhưng tôi chẳng hề dao động.
Trong lòng không gợn lên chút sóng nào.
Tôi lấy tờ giấy vay và thỏa thuận trong túi ra,
Đặt lên bó hoa hồng trong tay anh ta, xoay người bỏ đi.