4.
Khi điệu múa kết thúc, đám vũ cơ cúi chào.
Lý Trinh bất ngờ đứng dậy, quỳ giữa đại điện, cất giọng vang rõ:"Thần xin bệ hạ ban cho thần nữ vũ cơ dẫn đầu vừa rồi."
Lời này vừa thốt ra, toàn bộ đại điện lập tức đổ dồn ánh mắt về phía Lưu Oanh Oanh.
Không ít người tinh mắt đã nhận ra nàng có dung mạo tương tự ta.
"Vinh Vương thật sự si tình."
"Đã bị phụ bạc, mà vẫn nhớ mãi không quên, muốn tìm một người thay thế."
"Than ôi, tuy Vinh Vương không được, nhưng Tống Nguyệt Khanh cũng thật là bạc tình."
Trong tiếng xì xào bàn tán, Lý Trinh lại cúi đầu, khẩn thiết nói:"Thần quả thực không thể quên được Nguyệt... Tống Nguyệt Khanh. Mong bệ hạ ban ơn, cho thần được giữ lại vũ cơ ấy."
Trên long ỷ, Lý Tuấn cười mà như không cười, chẳng ai đoán được hắn đang nghĩ gì.
Nhưng trong lòng ta lại tràn đầy căm phẫn.
Lý Trinh, ngươi quả thực đáng hận!
Cuối cùng cũng không nhịn được nữa, muốn cùng ý trung nhân của ngươi đôi lứa bên nhau, lại còn định lấy ta làm lá chắn.Nhưng ta sẽ không để ngươi toại nguyện.
"Hoàng thượng," ta khẽ nhếch môi cười, "vũ cơ kia có phải trông khá giống thần thiếp không?"
Lý Tuấn nhìn ta và nàng ta, ánh mắt đầy hứng thú, rồi gật đầu:"Quả có đôi chút giống."
"Đã giống nhau, thì đó chính là duyên phận. Hay là để muội muội ấy vào cung, làm bạn với thần thiếp, được không?"
"Không!"
Còn chưa đợi Lý Tuấn lên tiếng, Lưu Oanh Oanh đã kêu lên thất thanh.
Nàng quỳ rạp xuống đất, đôi vai mảnh khảnh run rẩy:"Nô tỳ thân phận thấp hèn, không xứng vào cung."
Ta đứng dậy, từ tốn bước đến bên nàng, nắm lấy tay, dịu dàng đỡ nàng đứng lên.
"Muội muội chắc còn chưa biết, Vinh Vương thực ra... hừm... ngoài mạnh trong yếu. Muội theo hắn chỉ uổng công ôm lấy sự cô đơn mà thôi. Chi bằng cùng ta hầu hạ bệ hạ, được bệ hạ yêu thương mới không uổng kiếp này."
Nói xong, ta quay sang nhìn Lý Tuấn, ánh mắt ngấn lệ, vẻ ủy khuất như thể bị dồn đến cùng đường:"Thần thiếp cầu xin bệ hạ, hãy để muội muội vào cung làm bạn với thần thiếp."
"Khanh Khanh, lại đây."
Lý Tuấn khẽ vẫy tay gọi ta. Khi ta bước tới gần, hắn liền ôm lấy ta, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, giọng nói mềm mại trấn an:"Khóc gì chứ? Trẫm đồng ý là được mà."
"Đa tạ bệ hạ."
Ta nhìn sang gương mặt tái nhợt như tro tàn của Lý Trinh và dáng vẻ run rẩy sắp ngã của Lưu Oanh Oanh, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ như hoa đào đầu xuân.
Lưu Oanh Oanh vào cung không chỉ khiến mưu tính của Lý Trinh đổ vỡ, mà còn giúp ta có toan tính riêng.
Lý Tuấn đêm nào cũng quấn lấy ta không dứt trên giường, khiến ta khổ không thể tả.
Chỉ mong Lưu Oanh Oanh có thể thu hút sự chú ý của hắn, để ta được một giấc ngủ yên lành.
Quả nhiên, sau khi yến tiệc kết thúc, ta nghe ngóng được rằng Lý Tuấn đã đi tìm Lưu Oanh Oanh.
Ta lập tức ngâm mình trong nước ấm, thay y phục sạch sẽ, rồi lên giường nằm thoải mái.
Nhưng vừa mới nhắm mắt, rèm giường đã bị vén lên.
"Trẫm còn chưa về, ai cho phép nàng ngủ?"
Lý Tuấn cúi người tiến vào.
Hắn nhếch môi, đôi mắt đen như mực ánh lên nụ cười nhàn nhạt, nhưng lại khiến ta không khỏi lạnh sống lưng.
"Tống Nguyệt Khanh, ai cho nàng cái gan đẩy trẫm về phía nữ nhân khác?"
Vừa nói, hắn vừa đưa tay bóp lấy cổ ta, một lực mạnh mẽ ép ta ngã xuống giường.
Hắn nghiêng người, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng và áp bức:
"Nói không ra, trẫm giết nàng ngay."
Lần này, ta sợ đến mức không còn khóc nổi, run rẩy mở miệng:
"Là… là bệ hạ ban cho thần thiếp.
"Từ khi thần thiếp vào cung, bệ hạ luôn sủng ái hết mực, khiến thần thiếp tưởng rằng trong lòng ngài… có thần thiếp.
"Nhưng thần thiếp vô tài vô đức, chỉ lấy sắc hầu hạ quân vương, trong lòng luôn bất an, sợ rằng một ngày nào đó bệ hạ chán ghét, không đoái hoài đến thần thiếp nữa.
"Vì vậy mới nghĩ ra hạ sách này, mong rằng… xa cách chút ít để thêm phần gắn bó."
Ta vừa nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn.
Hắn trầm ngâm như nước, im lặng lắng nghe, nhưng bàn tay đang bóp cổ ta dần buông lỏng, thay vào đó là một cái vuốt nhẹ lên má.
Ta không khỏi to gan hơn, càng nói càng ấm ức, nước mắt lăn dài không dứt:
"Hóa ra trong lòng bệ hạ không có thần thiếp. Nếu vậy, thần thiếp không muốn sống nữa. Bệ hạ muốn giết thì cứ giết đi."
"Khanh Khanh."
Người trước mặt bất chợt mỉm cười, nụ cười như đóa hoa nở rộ trong màn đêm, ngũ quan âm nhu thoáng chốc tràn ngập mị lực làm rung động lòng người.
Đây là nụ cười mà ta chưa từng thấy trên gương mặt của Lý Trinh - kẻ luôn tự xưng thanh cao lạnh lùng.
Ta không khỏi ngẩn ngơ nhìn hắn.
"Sợ rồi à?"
Hắn khẽ vỗ đầu ta, vẫn giữ nụ cười dịu dàng:
"Ngoan, đừng khóc nữa."
"Bệ hạ… ngài không còn giận thần thiếp nữa sao?"
"Ừ."
Hắn đáp một tiếng, sau đó cúi đầu xuống hôn ta.
Ta lập tức hiểu ý, vòng tay ôm lấy eo hắn, nũng nịu nói:
"Trong lòng thần thiếp, trong mắt thần thiếp chỉ có bệ hạ. Mong bệ hạ thương yêu."
Hắn không trả lời, chỉ hành động càng thêm dịu dàng.
Ta len lén thở phào một hơi.
Cuối cùng cũng vuốt thuận được con hổ này, giữ lại được cái mạng nhỏ của mình.
Sống lại một đời, ta thực không muốn sớm hóa thành u hồn thêm lần nữa.
5.
Trời vừa hửng sáng, bên ngoài vang lên tiếng thái giám:
"Bệ hạ, ngài có muốn thượng triều không ạ?"
"Không đi."