Giọng nói của ta không giống ngày thường, không còn vẻ lãnh đạm, mà dịu dàng, mềm mại, sống động như tỷ tỷ hiện về.
Hoàng đế đột ngột mở mắt, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, không thể cử động, chỉ có thể trừng trừng nhìn bóng dáng yêu kiều bên ngoài rèm.
“Ly nhi, là nàng! Nàng trở về tìm trẫm rồi!”
Giọng nói của ngài mang theo chút hoài niệm, lại xen lẫn nỗi kinh hoàng.
Ta dùng giọng của tỷ tỷ, khẽ thở dài:
“Thẩm lang, ngài đã cưỡng đoạt thân thể ta, miệng nói sẽ đối xử tốt với ta, nhưng vì sao lại bóp c h ế t ta? Ngài có biết không, ta rất đau, rất đau…”
Nghe thấy vậy, Hoàng đế vội vàng biện minh:
“Không phải trẫm, đó là chủ ý của Tề Nhược Linh! Trẫm làm sao nỡ g I ế t nàng!”
“Ha… nói dối! Rõ ràng ngài sợ ta tiết lộ chuyện kia, nên mới g I ế t người diệt khẩu.”
Cơn gió lạnh dần nổi lên, như có như không bao phủ căn phòng. Ánh mắt ta đầy thất vọng, nhìn thẳng vào Hoàng đế:
“Nếu không phải vì ngài, ta làm sao c h ế t oan dưới hồ băng? Thẩm Như Thanh, ngài rồi sẽ nhận được báo ứng!”
Ba năm trước, đêm đầu tiên sau khi tỷ tỷ ta hát xong trong cung, Hoàng đế Thẩm Như Thanh đã ép buộc chiếm đoạt nàng.
Vì lo lắng cho sự an toàn của ta, tỷ tỷ không dám phản kháng, chỉ mong ngài toại nguyện rồi sẽ buông tha để nàng trở về.
Nhưng Ninh Vương phi vì lòng đố kỵ đã lập độc kế, hại c h ế t tỷ tỷ.
Tỷ tỷ vốn không đáng c h ế t. Tất cả chỉ vì sự hèn hạ, thói ghen tuông của họ mà nàng phải vùi xác nơi đáy hồ!
Trên đời này, dù con người có chia thành chín bậc, nhưng một khi c h ế t đi, tất cả đều trở nên bình đẳng.
“Thẩm Như Thanh, ta sẽ đợi ngài dưới hoàng tuyền…”
Ném lại câu nói chất chứa oán hận, ta bất ngờ vén mạnh rèm lên.