5
Tầm mắt ta chỉ còn lại một mảnh lửa đỏ và tiếng kêu cứu của thím mợ bọn họ.
“Tô Đường con ơi…”
“Tiểu Đường à…”
Ta không dám ngoái đầu nhìn nữa, giữa tiếng gọi dồn dập, ta rời khỏi nơi mình đã sống mười mấy năm.
Mặt trời vẫn đi theo quỹ đạo vĩnh hằng của nó, đông đến thu qua, chớp mắt đã mấy mùa mát trời.
Ta lại một lần nữa đứng trước nha môn buôn người.
“Nương ơi, chọn thúc thúc kia đi!”
Ta nhìn theo tay Lạc Bảo chỉ.
Một nam nhân cao lớn cường tráng, làn da ngăm ngăm, trông rất có sức lực.
Khác hẳn với Giang Dự.
Ta sững người trong thoáng chốc.
Nghĩ lại mới thấy, ngay cả cái tên cũng đã xa lạ.
Có lẽ giờ này hắn và tiểu thanh mai đã thành thân rồi.
“Nương ơi, mua thúc ấy về, thúc ấy có thể bảo vệ nương với Lạc Bảo!”
Giọng trẻ con non nớt kéo ta về thực tại.
Ta cười, xoa đầu nó:
“Được~”
Nam nhân đó thân hình vạm vỡ, đúng là rất hợp để dọa đám người gây chuyện.
Ta thương lượng giá cả với bọn buôn, vừa dắt người ra cửa thì bên trong ồn ào náo động.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” có người hỏi.
“Quan lớn từ kinh thành tới, nghe nói phụng chỉ điều tra án.”
“Không biết sao lại tra đến tận nha môn buôn người này.”
Ta nghe không rõ, quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy một vị đại nhân mặc quan phục màu tía, đứng chắp tay quay lưng ra cửa, thân hình như hạc đứng, dáng vẻ oai nghiêm.
Ta thu lại ánh nhìn, xoay người rời đi.
Loáng thoáng nghe thấy:
“Đại nhân, nữ tử kia hình như đến để mua người.”
Lạc Bảo gác đầu lên vai ta, gật gù:
“Nương ơi, vị đại nhân kia đẹp trai quá!”
Lưng ta chợt cứng đờ, tim như nghẹn lại nơi cổ họng, run rẩy quay đầu.
Rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Trên đời này người đẹp trai có rất nhiều, đặc biệt là đám quan lớn quyền quý nơi kinh thành.
Sao có thể là Giang Dự cho được chứ.
6.
“Bà con mau đến xem, chính là Tô Đường ở đây trị chết con trai ta rồi.”
Hôm ấy, một phụ nhân kéo theo thi thể mặt mày tím bầm, ngồi trước cửa hiệu thuốc của ta gào khóc.
“Con ta còn trẻ như vậy, lại bị ả ta sống sờ sờ trị cho chết mất rồi.”
“Con ơi là con…”
Trước cửa hiệu thuốc bị vây kín như nêm, không ít người ném rau thối vào trong.
Giữa đám đông, có một kẻ đặc biệt chướng mắt—
Tam công tử của quận thủ.
Tên đó từng vài lần đến tìm cớ gây sự.
Ánh mắt dâm tà vô lại lướt lên lướt xuống trên người ta.
“Tô cô nương, bổn thiếu gia không chê cô là quả phụ, chỉ cần cô bỏ con mình đi, bổn thiếu sẽ cho cô làm thiếp.”
Ta châm cho hắn một kim.
Hắn bất lực nửa tháng.
Từ đó, hắn ôm hận trong lòng, ba lần bảy lượt đến gây rối.
Ta và Thôi Cửu vừa bước xuống xe ngựa, nhìn thấy hắn cơ bắp cuồn cuộn, mặt mũi dữ tợn, đám người xúm lại xem liền dạt ra nhường đường.
Xem như mua hắn về cũng có giá trị.