10.
Phải đến ngày thứ ba, Giang Cảnh mới lề mề mang tín vật đính ước trả lại cho tôi.
Trả xong, anh ta bắt đầu quay sang… xin hòa.
Đầu tiên là viết cho tôi một bài dài lê thê hồi tưởng tuổi thơ, kể từ lúc hai đứa còn nhỏ cho đến khi lớn lên.
Tôi xem xong, chẳng buồn trả lời.
Không cam lòng, anh ta cắn răng vung tiền, mua một sợi dây chuyền hàng hiệu đắt đỏ gửi tới nhà tôi.
Tôi nhận được, tiện tay đăng bán lại trên chợ đồ cũ.
Giang Cảnh hoàn toàn sụp đổ.
Tin nhắn gọi điện dội bom tôi mỗi ngày, từ năn nỉ cho tới chửi bới, từ tỏ tình cho tới đe dọa, không thiếu thứ gì.
Cho đến ngày diễn ra tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.
Hôm đó, Tống Sương mặc đồng phục phục vụ, lặng lẽ trà trộn vào khu bếp sau mà không ai chú ý.
Từng xe cocktail đủ màu sắc được đẩy ra sảnh tiệc.
Một cô tiểu thư mặc váy hồng đứng gần tôi, cười dịu dàng nâng ly:
“Ấu Ninh, chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi nhé, mình mời cậu một ly.”
Tôi cong mắt cười, cũng cầm một ly lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Ngay khoảnh khắc ấy, bình luận ảo phát điên:
【Đừng uống!!! Nữ phụ ơi!!! Trong rượu có vấn đề!!!】
【Trời ơi cô ấy uống rồi! Xong đời rồi!!】
【Giang Cảnh đúng là đồ vô liêm sỉ! Dỗ không được nữ phụ nên chơi trò bẩn thỉu như thế này!】
Tôi đồng tử co lại, buột miệng thốt lên:
“Các người sao không nói sớm hơn!!”
Bình luận ảo chết lặng trong một giây.
【Hả??? Nữ phụ nghe được tụi mình nói hả???】
【Thật luôn à? Nãy mấy chữ nhạy cảm bị chặn nên gửi chậm đó!】
【Khoan đã… nữ phụ thức tỉnh rồi sao?!】
Tôi không còn tâm trí đâu mà để ý mấy dòng đó nữa.
Bởi vì mặt tôi đã bắt đầu nóng rực.
Một cảm giác kỳ lạ lan nhanh khắp người, tay chân mềm nhũn, đầu óc dần trở nên mơ hồ.
Có một người phục vụ lạ mặt bước tới đỡ tôi:
“Cô Kỳ không khỏe à? Tôi đưa cô lên lầu nghỉ ngơi nhé?”
Tôi lắc mạnh đầu, dùng sức đẩy người đó ra:
“Không cần!”
Cô ta vẫn không chịu buông tha, tiếp tục níu lấy tay tôi:
“Nhưng trông cô thật sự không ổn, để tôi dìu cô lên phòng nghỉ một lát…”
Tôi cắn chặt môi dưới, định buông lời chửi thề thì —
Một bàn tay lạnh hơn nước đá nhưng đầy sức mạnh đột ngột kéo lấy tôi.
Kỳ Nhiên siết chặt tay tôi, lập tức che chắn tôi vào lòng. Đôi mắt anh sắc lạnh như dao, sát khí toát ra khiến cả người phục vụ kia cứng đờ.
Anh lạnh lùng gọi bảo vệ:
“Cô ta giả danh nhân viên, lập tức đưa đi.”
Tôi lảo đảo tựa vào ngực Kỳ Nhiên, mơ màng thì thầm:
“Kỳ Nhiên… em khó chịu quá…”
Hơi thở tôi nóng rực, bàn tay vô thức lần mò lên ngực anh, chạm vào lớp vải sơ mi mỏng dính ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Yết hầu Kỳ Nhiên khẽ chuyển động. Anh không dám nhìn tôi nữa, khàn giọng nói:
“Không sao. Em cứ để tôi đưa em đi nghỉ…”
Anh bế tôi lên theo kiểu công chúa, bước nhanh về phía căn phòng dành riêng trong khách sạn. Đặt tôi nằm xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất, rồi chuẩn bị lấy điện thoại gọi bác sĩ.
Tôi gồng mình chống lại cơn nóng, cắn răng kéo lấy cánh tay anh, giật mạnh xuống giường.
Một cú đá – giày cao gót rơi xuống sàn. Tôi ngồi dậy, tay vịn lấy vai anh, chân vắt qua eo anh, cưỡi lên.
“Tiểu thư… em…”
Cơ thể Kỳ Nhiên căng cứng. Hơi thở anh bắt đầu rối loạn.
Tác dụng của thuốc đã lên đến đỉnh điểm.
Tôi không kiểm soát được nữa. Mặt tôi đỏ bừng, hơi thở dồn dập, cả người như bị ngọn lửa thiêu đốt từ trong ra ngoài.
Tôi cúi người, vòng tay qua cổ anh, ghé sát bên tai anh, thở ra một hơi:
“Kỳ Nhiên… đây chẳng phải điều anh luôn muốn sao?”
Anh run lên. Mắt đỏ hoe, ánh nhìn không còn bình tĩnh nữa, giọng khàn khàn như bị thiêu cháy:
“Tiểu thư… em chắc là người đó là tôi chứ?”
Tới nước này rồi mà còn diễn?!