21.
"Ta... ta..."
Tâm trí ta rối loạn, không cách nào sắp xếp được ý nghĩ trong đầu!
Dù kiếp trước ngày ngày kề cận bên hắn.
Dù sau khi trọng sinh, ta đã cố tình tiếp cận hắn.
Dù ta từng nghĩ, dù có phải dày mặt làm một nữ nhân tái giá, ta cũng muốn gả cho hắn.
Nhưng... nhưng…
Ánh mắt Tiêu Dự nhìn ta, sâu thẳm và rực cháy, như muốn thiêu đốt cả tâm can ta:"Từ thuở ban đầu, ta đã thầm thương cô nương."
"Hiện giờ, ngươi và ta đều nam chưa cưới, nữ chưa gả."
"Nếu cô nương có thể ban cho ta một chút ân tình, Tiêu mỗ nguyện thề: đời này kiếp này, quyết không phụ lòng!"
A! Sao tim ta…
Sao bỗng dưng đập loạn không kiểm soát thế này?
22.
"Tiểu thư? Tiểu thư!"
Hương Thảo chìa tay ra, khẽ đẩy nhẹ vai ta.
"Ngươi làm sao thế? Cười gì vậy?"
Hương Thảo cười hì hì, đáp:"Nô tỳ khi nãy ở sau giả sơn... à, đang dọn dẹp cây cỏ, tình cờ nghe thấy!"
Ta nhíu mày:"Ngươi nghe thấy gì?"
Hương Thảo hắng giọng hai tiếng, bắt chước giọng nói đầy nghiêm túc:"Nếu nàng có thể ban cho ta một chút ân tình, Tiêu mỗ nguyện thề: đời này kiếp này, quyết không phụ lòng!"
"Cút, cút mau!"
Hương Thảo cười khanh khách, vừa cười vừa nói:"Nô tỳ đã nói mà, ánh mắt Tiêu đại nhân nhìn tiểu thư lần nào cũng khác hẳn khi nhìn người khác. Tiểu thư, vì sao người không đồng ý chứ? Tiêu đại nhân là Trạng Nguyên một giáp, lại tuấn tú phi phàm, yêu thương tiểu thư đã nhiều năm, giữ mình trong sạch, đâu đâu cũng hơn gấp vạn lần... hơn hẳn Trương Nghiêm!"
Ta nheo mắt nhìn nàng, nói chậm rãi:"Ta nào có không đồng ý?"
"Người chưa nói gì cả mà."
"Ta đã nói rồi, nếu muốn cầu hôn, thì phải mang theo trưởng bối trong nhà và mối mai đến cửa."
"À à, đúng rồi, tiểu thư có nói..." Hương Thảo chợt khựng lại, rồi kêu lên:"Khoan đã, tiểu thư! Ý người là... người đã đồng ý sao?"
Ta mỉm cười, khẽ nhếch môi, đáp lửng lơ:"Ta nào có đồng ý? Ta chẳng qua chỉ là... muốn dạy Tiêu đại nhân một chút phép tắc thôi mà!"
23.
Tiêu Dự có việc xin nghỉ, rời khỏi kinh thành một thời gian.
Do chuyện Trương Nghiêm bị giáng chức, bà bà cũ của ta – Lưu thị – càng thêm căm hận ta.
Khi Trương Nghiêm còn dựa vào thế lực phủ Thái sư và Quý phi, vinh hiển rạng rỡ, Lưu thị cũng nhân đó mà kết giao không ít quý phu nhân.
Giờ đây, bà ta khắp nơi gieo rắc những lời đồn bất lợi về ta:
"Lâm thị bất hiếu với mẹ chồng, hành xử thô tục không chịu nổi!"
"Lâm thị vốn là gà mái không biết đẻ trứng, còn ghen tuông đến nỗi suýt làm La thị sảy thai, khiến ta suýt mất cháu nội!"
"Lâm thị dựa vào việc con trai ta không ở kinh, thường xuyên lui tới Xuân Phong Viện… các vị cũng biết rồi đấy, ngay bên cạnh Xuân Phong Viện chính là phủ Tiêu đại nhân mà…"
Hương Thảo tức đến mức mấy ngày liền không nuốt nổi cơm.
Còn ta, vẫn ăn uống thoải mái, không chút bận tâm.