1.
Yến hội trong cung.
Nha hoàn đứng phía sau ta tên là Xuân Kiều, đột nhiên sắc mặt ửng đỏ, tựa như nhiễm phong hàn, toàn thân khẽ run rẩy.
Ngay lúc đó, từng dòng chữ lại hiện lên:
【Thái tử thật hư, phát hiện chiếc nhẫn trên tay hắn có thể cảm ứng với muội bảo, cố tình đùa giỡn nàng ta giữa yến tiệc.】
【Muội bảo sắp khóc rồi phải không?】
【Đừng lo, lũ vai phụ kia ngu ngốc lắm, căn bản không nhìn ra biểu hiện kỳ lạ của muội bảo đâu.】
Nhìn thấy những dòng chữ ấy, ta bừng tỉnh: Mình đã trọng sinh.
Kiếp trước, ta từng nhiều lần bắt gặp Xuân Kiều uốn éo, run rẩy, mặt đỏ như m/áu, cứ tưởng nàng bị bệnh, thân thể không khỏe.
Ta vì lòng thương hại, đặc biệt cho nàng xuất phủ về nhà tĩnh dưỡng.
Nào ngờ, Xuân Kiều vừa rời khỏi Kiều phủ, liền mạo danh ta tiến cung, cùng Thái tử Nam Cung Triệt tư hội, hoan lạc vô độ.
Thái tử đắm chìm trong sắc dục, bị Hoàng hậu phát hiện ra điều bất thường, liền tra xét Đông cung, bắt được Xuân Kiều.
Đối diện với sự chất vấn và quở trách của Hoàng hậu nương nương, nàng ta nước mắt như mưa, sợ hãi khai ra tên ta, một mực khẳng định mình là đại tiểu thư của Kiều phủ, cùng Thái tử hai bên tình thâm ý trọng, đã được hứa hôn.
Hoàng hậu cho rằng nàng quyến rũ Thái tử, Kiều phủ dạy dỗ bất nghiêm, làm hư người thừa kế Đông cung.
Thánh chỉ ban xuống, tru di cả Kiều gia!
Mà Xuân Kiều – kẻ đầu sỏ gây họa – chẳng những không ch .t, mà ngay trong ngày hành hình diệt môn, còn bị Thái tử ngấm ngầm cứu đi, từ đại lao đổi tên đổi họ, tiếp tục sống cuộc đời dâm loạn bên cạnh hắn.
Toàn bộ Kiều phủ, chẳng qua chỉ là tấm thảm lót đường cho tình yêu của đôi cẩu nam nữ ấy.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn khỏi cảm giác đầu lìa khỏi cổ.
Ngay lúc này, sau lưng lại vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt của nha hoàn.
Lại thấy thêm một dòng chữ:
【Giá như có người phát hiện, trở thành một phần trong trò chơi của bọn họ, thì càng thêm kích thích!!!!】
Muốn kích thích hơn sao?
Ta cong môi, nở nụ cười lạnh.
Đột ngột đứng dậy, chưa ai kịp phản ứng.
Một cái tát như trời giáng vung xuống, quất thẳng lên mặt Xuân Kiều đang uốn éo.
Cái tát ấy, chứa đựng oán thù diệt môn kiếp trước, ta dùng hết toàn lực đánh xuống.
Khuôn mặt nõn nà của nàng lập tức sưng vù, khóe môi trào má/u.
Ta hài lòng thưởng thức “kiệt tác” của chính mình.
2.
【Ta kháo, vai phụ này bị bệnh hả? Nàng ta tưởng mình là tiểu thư thật đấy à, dám ra tay với muội bảo! Muội bảo tuy là nha hoàn, nhưng nàng mới là nữ chính đấy!】
【Đỉnh cao! Vai phụ diễn tròn vai ch .t thế này mới đúng! Thái tử chuẩn bị ra tay bảo vệ thê tử rồi, chặt tay nàng ta đi!】
【Con người sao có thể tiện như vậy? Chắc chắn là ghen tỵ vì nữ chính là nha hoàn mà dáng người nhan sắc lại hơn mình! Thật là đáng cười!】
Một cái tát của ta khiến yến tiệc trở nên tĩnh lặng.
Thái tử ngồi ở hàng trên cao cũng ngừng vuốt ve chiếc nhẫn ngọc.
Hắn bị cắt ngang hứng thú, sắc mặt liền trầm xuống, cực kỳ khó chịu.
Thấy Xuân Kiều ôm má, cắn môi đáng thương, cố không bật khóc.
Thái tử bước xuống, đi thẳng đến trước mặt ta, khí thế cường đại, lãnh đạm mà tức giận, nhìn ta chằm chằm:
“Ngươi là đại tiểu thư Kiều phủ?”
“Nha hoàn của ngươi phạm tội gì? Mà ngươi dám ra tay tát nàng ta giữa yến hội?”
“Ỷ thế hiếp người, bản điện không dễ dung tha!”
Hắn trầm giọng quát:
“Người đâu! Đại tiểu thư Kiều gia vô cớ đánh đập nha hoàn, kéo ra ngoài, tát hai mươi cái cho bản điện!”
【Sướng quá! Vai phụ không biết lượng sức mình, đáng đời!】
【Thái tử thật bá đạo! Người của hắn, chỉ mình hắn mới được bắt nạt! Ai dám khiến muội bảo khóc, đều đáng ch .t hết!】
【Không phải vai phụ đang cố ý giành lấy sự chú ý của Thái tử đấy chứ? Dùng cách này để gây ấn tượng?】
Sau lưng ta, nha hoàn Xuân Kiều khẽ run rẩy, yếu ớt lên tiếng:
“Điện hạ… thôi bỏ đi.”
“Tiểu thư chỉ tát nô tỳ một cái, cũng không đau lắm.”
Giọng nàng mềm mại ngọt ngào, vừa mới bị cảm ứng giày vò xong, càng thêm yếu đuối như mèo nhỏ kêu meo meo.
Đôi mắt long lanh của nàng ngước nhìn Thái tử, ngẩng khuôn mặt sưng đỏ, thay ta cầu tình.
Thái tử ánh mắt lạnh lẽo, không giấu nổi vẻ đau lòng.
Bộ dạng này của Xuân Kiều khiến quan khách tại yến hội sinh lòng xót thương.
“Đại tiểu thư Kiều phủ đúng là ác độc ngang ngược!”
“Xem nàng ta chẳng coi nha hoàn là người, ra tay độc ác như thế!”
Giữa những tiếng mắng nhiếc, ta thong thả nói:
“Chỉ trách ta dạy dỗ không nghiêm, khiến nha hoàn bên cạnh mắc bệnh bẩn.”
“Vừa nãy thấy nàng tái phát giữa yến tiệc, sợ làm ra chuyện mất mặt, nên ta đành tá/t nàng một cái để trấn áp.”
3
【Ai bị bệnh bẩn? Cả nhà nữ phụ ngươi đều bệnh ấy!】
【Ghen tị với muội bảo còn chưa đủ, còn cố tình bôi bẩn… thật hạ tiện!】
Trước những lời mắng chửi vang trên đỉnh đầu, ta thản nhiên làm như không thấy.