5
Đêm rằm Trung Thu, trước bữa tối, Ôn Hoài Tự tới cửa, nói đã đặt một nhã gian, muốn cùng ta thưởng nguyệt.
Ta cố đè nén hưng phấn trong lòng, tỏ vẻ vui vẻ đồng ý.
Tối nay, ta muốn giúp toàn thành có thêm một màn náo nhiệt dưới trăng!
Rượu qua ba tuần, Ôn Hoài Tự bắt đầu lơ mơ say, còn ta vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
May mà ta đã uống thuốc giải rượu từ trước.
Lúc hắn đứng dậy đi giải, ta liền lén trút thuốc bột vào chén rượu của hắn, lại khẽ trao cho nha hoàn một ánh mắt.
Nha hoàn lĩnh ý lui xuống, còn Ôn Hoài Tự lảo đảo trở về.
Ta mỉm cười rót thêm một chén, tự tay dâng tới, chăm chú nhìn hắn uống cạn.
“Hợ—!”
Tiếng nấc nặng nề kia, khiến lòng ta hả hê không kể xiết.
Cùng lúc đó, Diệp Phối Chi cũng đang được nha hoàn dẫn tới tửu lâu, bởi nha hoàn đã “lỡ miệng” nói ta và Ôn Hoài Tự đang cãi nhau to ở đây.
Lúc ấy, thuốc bắt đầu phát tác, Ôn Hoài Tự liên tục kéo cổ áo, hơi thở dồn dập, hai mắt mơ màng.
Ta canh chuẩn thời gian, sai tiểu nhị dìu hắn xuống lầu.
Đúng lúc ấy, xe ngựa của Diệp Phối Chi vừa dừng trước cửa.
Ta cùng nha hoàn trao đổi ánh mắt, nàng bước lên đỡ Diệp Phối Chi xuống xe, còn ta thì thuận tay — đẩy mạnh Ôn Hoài Tự một cái!
Hắn loạng choạng nhào tới, đè thẳng Diệp Phối Chi vào thành xe.
Mùi hương trên người Diệp Phối Chi như mồi lửa châm ngòi, Ôn Hoài Tự lập tức phát cuồng, ôm chặt lấy nàng, giữa thanh thiên bạch nhật mà điên cuồng hôn lên miệng nàng.
Diệp Phối Chi hét toáng lên, còn ta và nha hoàn thì giả vờ hoảng hốt, đứng yên tại chỗ, hô lớn một cách đầy nghệ thuật:
“Thám hoa lang! Người kia là đại tiểu thư nhà họ Diệp – Diệp Phối Chi đó! Mau buông tay ra!”
“Xoạt—!”
Chiếc áo khoác ngoài của Diệp Phối Chi bị Ôn Hoài Tự xé rách, lộ ra trung y mỏng manh bên trong.
Ôn Hoài Tự vừa hôn vừa mê man lẩm bẩm:
“Thơm quá… thơm quá…”
Diệp Phối Chi sợ hãi đến mức hôn mê bất tỉnh.
Dân chúng vây quanh người thì che mắt trẻ nhỏ, người thì cười trộm, còn có kẻ thích náo nhiệt thì cười lớn hô lên:
“Thám hoa lang, nhanh chút đi!”
Ta thấy màn kịch diễn cũng vừa tầm, liền sai nha hoàn cầm gậy gỗ đánh hắn ngất tại chỗ.
6
Diệp Phối Chi ở nhà khóc sống khóc chết, khiến cả phủ không ngày nào yên ổn.
Ta thừa cơ, chủ động mở lời với phụ thân:
“Yên Yên và thám hoa lang xem ra có duyên mà không phận, nay chuyện đã lan truyền khắp nơi, vì danh dự của đại tỷ, chi bằng sớm tác thành cho họ thành hôn thì hơn.”
Thế là, Diệp Phối Chi đành phải gật đầu ưng thuận hôn sự này.
Chẳng mấy chốc, ngày thành thân của Diệp Phối Chi và Ôn Hoài Tự cũng đến.
Ta ngồi trong tiệc cưới, nhìn hai người bái đường thành thân, trong lòng không khỏi cảm thán.
Kiếp trước lúc ta bái đường, là lòng ta vui sướng biết bao nhiêu.
Thế nhưng đến một ngày trọn vẹn bên nhau cũng không có.
Ta cúi đầu, muốn che đi hận ý đang cuộn trào nơi đáy mắt.
Bỗng cảm giác có ánh mắt sắc bén nào đó đang âm thầm dõi theo.
Ta đưa mắt nhìn quanh, nhưng không thấy gì.
Đúng lúc ấy, một nha hoàn vô ý làm đổ rượu lên váy ta, ta lấy cớ rời tiệc về phòng thay y phục.
Vừa mới bước vào phòng, liền bị một cánh tay từ phía sau bịt miệng kéo lại.
“Đừng lên tiếng!”
Một luồng khí lạnh tức khắc chạy dọc sống lưng, rợn cả da gà.
Ta cố giữ bình tĩnh, nghiến răng hỏi:
“Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
Một giọng nam nhân trầm thấp, lạnh lẽo như vọng ra từ địa ngục:
“Hừ! Ta là Triệu Cát – biểu ca của Diệp Phối Chi!”
Thì ra là người nhà mẹ đẻ của Triệu di nương. Ta hơi thả lỏng một chút.
“Đêm nay là đại hỷ của tỷ tỷ, khách khứa tề tựu, có gì không hài lòng, ngươi cứ nói với ta, ta nhất định sẽ làm chủ cho.”
Bàn tay trên cổ ta bỗng siết chặt, khiến ta khó thở.
Giọng Triệu Cát như quỷ dữ, lạnh lẽo khôn cùng:
“Ban đầu ta vốn muốn lấy mạng Diệp Phối Chi, ai ngờ ngươi lại xông vào. Vậy thì… đành chịu thôi!”
Hắn nhắm đến là Diệp Phối Chi?!
Ta vội cố sức cạy ngón tay hắn, tranh thủ hé miệng nói từng chữ:
“Ta… có thể… giúp ngươi…”
“Giúp ta? Đừng hòng gạt ta! Hai người là tỷ muội ruột!”
“Thật đấy… ta… hận nàng ta…”
Không khí ngày một loãng, tầm mắt ta bắt đầu mờ đi.
Ngay khi tưởng mình sẽ chết dưới tay hắn, Triệu Cát đột ngột buông tay.
“Tin ngươi một lần! Dám lừa ta, ta giết không tha!”
Ta ngã lăn xuống đất, ho khan dữ dội. Ngoài cửa, nha hoàn lo lắng hỏi: