1
Động tác khuấy chén trà của Quý phi khựng lại, bà ngẩng đầu, nheo mắt nhìn ta:
“Ồ? Bản cung còn tưởng Lục gia nhị tiểu thư đến để xin từ hôn.”
Nói rồi khóe môi bà cong lên, đầy hàm ý:
“Dù sao… tên nhóc họ Phó vừa mới đến xong.”
Ta khẽ chấn động, vô thức siết chặt đôi tay.
Kiếp trước, Quý phi cũng từng nói câu gần giống như vậy.
Đáng tiếc khi đó ta chìm trong sự ngọt ngào giả dối, chẳng hề nhận ra ẩn ý trong lời bà.
Có lẽ bà đã biết rõ từ trước, rằng Phó Nghiễn đã chấp nhận cuộc hôn nhân kia.
Nực cười hơn, ta còn tưởng mình được yêu, dám đứng trước mặt Quý phi tranh luận đến cùng, thà bị đánh cũng nhất quyết đòi từ hôn, cuối cùng lại thành trò cười.
Ta hít một hơi sâu, nhắm mắt trong giây lát rồi đáp:
“Nương nương lo xa rồi. Thần nữ và thế tử Phó gia không có gì với nhau. Hôm nay vào cung, chỉ là để tạ ơn nương nương đã ban hôn.”
Quý phi bước xuống, cười vui vẻ:
“Tốt lắm. Lục gia nhị tiểu thư quả nhiên không làm bản cung thất vọng. Đến ngày cô nương xuất giá, bản cung sẽ đích thân chuẩn bị đồ cưới cho.”
2
Khi ra khỏi cổng cung, Phó Nghiễn đang đứng chờ ta.
Thấy ta, mắt hắn sáng lên, bước nhanh lại, giọng đầy căng thẳng:
“Thế nào rồi, hôn sự có lui được không? Nương nương có làm khó nàng không?”
Ta vừa định trả lời, không biết có phải quỳ quá lâu hay không mà chân bỗng mềm nhũn, suýt nữa ngã, may được Phó Nghiễn đỡ kịp.
Sắc mặt hắn tối đi mấy phần:
“Ta biết mà, với tính tình của Quý phi, sao dễ để nàng bình yên mà ra được.”
Nói rồi hắn bước lên một chút, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:
“A Sở, nàng chịu thiệt rồi. Yên tâm, sau này ta sẽ đối tốt với nàng.”
Ta ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn:
“Thế còn công tử thì sao? Nương nương có trách phạt gì không?”
Hắn khựng lại, ánh mắt chệch sang hướng khác, nắm tay siết nhẹ rồi ho khan:
“A Sở, ta nói rồi, nàng đừng giận… ta cũng có nỗi khổ riêng.”
“Trong điện của Quý phi, ta vừa nhắc chuyện từ hôn, Dương tiểu thư không biết từ đâu lao vào. Tính tình nàng ấy nóng nảy, suýt nữa làm ầm lên đòi tự vẫn, may Quý phi chặn lại.”
“Dù sao đó cũng là một mạng người, Quý phi lại nhìn chằm chặp, ta không còn cách nào khác, đành phải đồng ý cưới nàng ta… A Sở, nàng làm thiếp được không? Nàng yên tâm, dù là vợ hay thiếp, trong lòng ta chỉ có nàng.”
Thấy ta không phản ứng, hắn lấy từ tay áo ra một cây trâm vàng, nhét vội vào tay ta. Đó chính là cây trâm hoa hồng hắn từng hứa sẽ tự tay khắc cho ta.
Giọng hắn vội vã, mang theo chút hoảng sợ:
“A Sở, nàng đã hứa rồi mà… nàng nói dù ta làm sai gì cũng sẽ không giận…”
Ta nhắm mắt.
Ba năm trước, khi núi rộ tin giặc cướp, Phó Nghiễn vì cứu ta mà không thể luyện võ nữa. Vì cảm động nên ta đã hứa câu ấy.
Phó Nghiễn vốn là người mềm lòng, dễ rung động. Mỗi lần ta giận lại xin lỗi, rồi chẳng mấy chốc lại tái phạm. Lâu ngày hắn liền nghĩ, bất kể hắn làm sai gì, ta cũng sẽ tha thứ vô điều kiện.
Đến mức ngay cả hôn sự của chúng ta… hắn cũng coi như trò đùa.
Nhưng hắn đâu biết, không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng một tiếng “xin lỗi”.
Kiếp trước ta cắn răng tha thứ, kết quả thì sao? Chỉ đổi lại vô số lần nhẫn nhịn và đau khổ.
May mà kiếp này ta không phải gả cho hắn nữa.
Ta mở mắt, đẩy tay hắn ra, lạnh nhạt:
“Không cần đâu, thế tử. Món này… ngài mang đi tặng Dương cô nương đi.”
Cây trâm rơi xuống đất, vang tiếng “keng” giòn tan.
Phó Nghiễn đứng sững lại, sắc mặt trắng bệch.
3
Khi về phủ, mẫu thân đã đợi từ lâu.
Bà nắm khăn, vội vàng kéo ta lại:
“Chuyện gì vậy A Sở? Sao bên ngoài đồn ầm lên rằng Phó thế tử muốn cưới nữ nhi nhà họ Dương? Thế con phải làm sao? Khó khăn lắm mới xin được từ hôn, sao phía Phó Nghiễn lại xảy ra chuyện? Giờ khắp kinh thành đều biết con vì nó mà xin từ hôn, vậy sau này lấy ai? Chẳng lẽ con phải đến Phó gia làm thiếp?”
Ta cởi áo choàng, khẽ lắc đầu:
“Mẹ đừng lo, con sẽ không làm thiếp.”
Kiếp trước cũng vậy. Cả thiên hạ biết ta vì Phó Nghiễn mà từ hôn, khiến ta tiến thoái lưỡng nan, bị đẩy đến đường cùng, cuối cùng đành phải gả vào Phó gia.
“Con nói gì? Con không từ hôn?”
Mẹ tôi hoảng hốt đến mức suýt làm đổ chén trà.
Ta gật đầu, rót đầy chén cho bà, nói bình thản mà có chút chua chát:
“Hắn đối xử với con như thế, sao con có thể không giữ cho mình một con đường lui?”
Mẹ ta lúc ấy mới thở phào.
Từ ngày đó trở đi, Phó Nghiễn liên tục sai người mang quà đến.
Lớn thì tranh chữ, nhỏ thì bánh ngọt Nam Hương Lâu, từng món được chuyển tới Phương Phương Uyển.
Chu Nhi vừa thở dài vừa đóng gói trả lại:
“Tiếc thật, rõ ràng trong lòng thế tử là tiểu thư, vậy mà lại xảy ra chuyện này. Quý phi đúng là loạn điểm nhân duyên*.”