5
Dưới sự chăm sóc của bà nội, sắc mặt tôi từng ngày hồng hào.
Chỉ có bên mẹ tôi là không được như vậy.
Bà chuyển vào sống trong nhà họ Thẩm.
Tiền trong tay không nhiều, không thể cho hai đứa cuộc sống sung túc.
Rồi bà lại nhắm đến tôi.
“Chiêu Chiêu, nghỉ hè rảnh rỗi cũng không hay, mẹ tìm cho con một công việc tốt ở trấn.”
Công việc tốt mà bà nói chính là đi tiếp rượu ở quán KTV duy nhất của thị trấn.
“Đã tốt vậy, sao mẹ không để Thẩm Kiều Kiều đi?”
Mẹ cau mày:
“Sao được, Kiều Kiều là con gái, sao có thể đến chỗ đó.”
“Nó không thể đi, còn con thì có thể à?”
Thấy tôi không chịu, mẹ nước mắt như mưa, khóc lóc kể mình vô dụng, thà chế//t còn hơn.
Tôi gật đầu tán thành:
“Đúng là nên chế//t thật.”
“Chiêu Chiêu!”
Lại là tiếng hét chói tai.
Chỉ mới kêu được hai chữ, bà nội đã nghe thấy, lao ra.
Bà bắt gặp mẹ tôi đang cầm rau vừa hái trước cửa nhà tôi, lập tức giật lại.
Mấy cái tát như trời giáng làm mẹ tôi nuốt luôn lời định nói.
Bà không dám cãi bà nội, quay đầu bỏ chạy.
Những bà lão trong thôn đến chơi đều nói mẹ tôi ngày ngày mắng tôi bất hiếu:
nuôi con gái hơn chục năm mà không bằng nuôi con gái nuôi.
Để tranh khẩu khí, bà càng dốc sức chăm hai anh em họ Thẩm.
Thậm chí lần đầu tiên xuống đồng.
Về nhà lại hầu hạ hai đứa từng miếng ăn giấc ngủ – thật sự chu đáo hết mức.
Thỉnh thoảng chạm mặt tôi, mẹ càng ra sức ân cần với anh em Thẩm Triết – Thẩm Kiều Kiều, ra dáng một “người mẹ hiền”.
Nhưng bà đã nhiều năm không động tay động chân, mới vài hôm đã kêu đau lưng mỏi gối.
Vừa than được hai câu, Thẩm Triết liền nhắc đến cha đã mất.
Mẹ tôi lập tức phấn chấn trở lại, thề non hẹn biển phải cho hai đứa một tương lai tốt đẹp.
Bà nghĩ ra cách làm ăn – ôm trọn việc thuê ao cá của làng.
Nhưng tiền trong tay có hạn, đào được nửa ao thì phải dừng lại.
Giờ cái ao ấy đã thành trò cười cho cả làng.
“Nghe nói bây giờ bà ấy đang đi khắp nơi vay tiền đấy.”
Còn tôi, chẳng có thời gian bận tâm.
Qua hè này là tôi lên lớp 12.
Kiếp trước, tôi đã bỏ lỡ ngôi trường đại học mơ ước.
Kiếp này, nhất định tôi không để tuột mất.
Ngày khai giảng, tôi vừa bước vào lớp đã thấy mẹ cùng hai anh em họ Thẩm.
Hai tháng không gặp, mẹ trông như già đi mười tuổi.
Vừa thấy tôi, bà lao tới, kéo Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều quỳ xuống.
“Chiêu Chiêu, mẹ xin con, trả học phí cho Tiểu Triết và Tiểu Kiều đi con.”
6
Mẹ ruột quỳ trước mặt con gái – chuyện hiếm lạ lắm sao?
Nhưng với tôi thì quen rồi.
Tôi không muốn nghỉ học – bà quỳ.
Tôi không muốn đi xưởng đen – bà quỳ.
Tôi bệnh nặng xin tiền hai anh em họ Thẩm – bà cũng quỳ.
Nói chung cứ bà quỳ là bà có lý.
“Mẹ thật sự không còn tiền, con giúp các em một lần nữa đi.
Chúng còn nhỏ, không thể bỏ học được.”
Lại cái bài cũ.
Tôi nghe đã chán.
Người xung quanh kéo bà dậy, bà lại nhìn tôi tội nghiệp:
“Chiêu Chiêu, mẹ biết con không thích các em, nhưng làm người phải giữ chữ tín.
Đã hứa sẽ chăm các em thì phải làm đến cùng.”
Thấy tôi không động tĩnh, bà bắt đầu kích động người khác:
“Các vị phụ huynh, tôi hiểu con gái mình. Nó nói dối quen miệng, không biết kính trên nhường dưới.
Cha nó mất sớm, tôi một mình nuôi nó lớn, không ngờ lại thành ra thế này – ngay cả tiền học của em mà cũng không cho.”
“Cũng vì thế tôi không yên tâm để nó ở trường, nhỡ kéo hư học sinh khác, tôi càng day dứt.”
Thẩm Triết lại “an ủi” mẹ tôi:
“Cho dù chị ích kỷ, chỉ lo học của mình, không lo nợ nhà, dì cũng phải giữ sức khỏe.
Con và em có bỏ học cũng không sao.
Chúng con sẽ đi làm, đi cày, liều mạng cũng phải để dì sống tốt.”
Cảnh “mẹ hiền con hiếu” trước mặt khiến phụ huynh xôn xao:
“Có người mẹ nhân hậu thế này, đứa em hiếu thảo thế này, mà con gái cả lại hư hỏng.”
“Đã là chị cả mà chẳng quan tâm mẹ khổ.”
“Đúng là đồ vô ơn, còn mặt mũi nào học hành nữa.”
Mẹ tôi nghe xong càng tin mình đúng, định quỳ xuống lần nữa.
Thẩm Triết ngoài mặt đau lòng, nhìn tôi lại đầy đắc ý, như chắc mẩm tôi sẽ bị nắm thóp.
Đã thế, đừng trách tôi độ/c á/c.
Tôi tháo cặp ném mạnh về phía Thẩm Triết.
“Trần Chiêu, con làm gì vậy!”
Trong tiếng mẹ kinh hoảng xót xa, tôi òa khóc nức nở rồi quỳ xuống trước mặt bà.
7
“Mẹ, nhà mình thật sự không còn tiền.
Năm đó bố bị chôn trong mỏ than, ba nghìn tiền bồi thường mẹ đã đưa cho chú Thẩm chữa bệnh cho Tiểu Kiều rồi.”
Bà không ngờ tôi biết chuyện đó, nét hoảng loạn hiện rõ.