6.
Vừa nghĩ đến đó, trong lòng ta không khỏi dâng lên chút chua xót.
Tên khốn này!
Không nhịn được, ta lại giơ tay đấm hắn một cái.
Dụ Cảnh kêu lên một tiếng đầy khoa trương:
“Nương tử, nàng còn lợi hại hơn cả thích khách nữa!”
Ta trừng mắt lườm hắn.
“Biết thế thì tốt.”
Tên này thật đáng ghét, hết lần này tới lần khác tìm cơ hội trốn tội!
Hắn cúi đầu, vẻ mặt ấm ức, lí nhí nhận sai:
“Vi phu sai rồi…”
Ta nhìn mà ngứa cả tay, bèn giơ tay nhéo eo hắn một cái.
Nhưng lần này, ta không nhéo được!
Dụ Cảnh ngây người một lát, sau đó lập tức thả lỏng thân thể, cúi đầu thấp giọng nói:
“Hiện tại… có thể bỏ qua chưa?”
Tên này lại giả vờ đáng thương nữa!
Đúng là giỏi diễn kịch mà!
Hắn thấy tình hình không ổn, vội vàng chuyển chủ đề:
“Nương tử, thích khách đã được giải quyết xong rồi.”
Đúng thật, âm thanh giao đấu bên ngoài dần lặng xuống, tiếng vó ngựa hỗn loạn cũng không còn.
Xác nhận tình thế đã ổn định, ta liền đẩy Dụ Cảnh ra, ngồi dậy chỉnh lại y phục.
Vài hơi thở sau, có binh sĩ đến bẩm báo:
“Khởi bẩm Điện hạ, thích khách đã bị tiêu diệt toàn bộ.”
Ta nhíu mày, lạnh giọng hỏi:
“Không có ai bị bắt sống sao?”
Binh sĩ ngẩn người, rồi lập tức cúi đầu đáp:
“Khởi bẩm Thái tử phi, thích khách đều có độc, không kịp tra hỏi đã tự sát cả rồi.”
Ta quay sang nhìn Dụ Cảnh.
Sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như thường, dường như sớm đã đoán được kết cục này, chỉ nhàn nhạt phân phó:
“Phái người báo quan phủ, để bọn họ thu dọn thi thể.”
“Tuân lệnh!”
“Nghỉ ngơi một lát rồi lên đường tiếp.”
“Tuân lệnh!”
Ta liền lấy cớ:
“Ta đi giải quyết chút chuyện…”
Nói xong liền chỉnh lại y phục, định bước xuống xe ngựa.
Dụ Cảnh lập tức gọi ta lại:
“Nương tử?”
“Ta đi… ưm…”
Không đợi ta nói xong, hắn đã cười cười nói:
“Nương tử đi đâu, vi phu đi theo bảo vệ nàng.”
Tên này đúng là tai họa mà!
Đang giằng co thì đột nhiên, từ xa vọng đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Ta lập tức căng thẳng:
“Lại có thích khách nữa sao?”
Sao hôm nay đoàn xe này xui xẻo đến vậy?
Dụ Cảnh kéo ta lại, thấp giọng trấn an:
“Để vi phu xem thử.”
Ta cắn răng:
Chỉ có ngốc mới tin hắn!
Một lát sau, binh sĩ lại tiến vào bẩm báo:
“Bẩm báo Điện hạ, tiểu thư nhà Thái thú Vĩnh Hưng – Tưởng Nhàn Quân đi ngang qua đây, bị cướp tấn công, hiện đang được hộ vệ dìu đến xin giúp đỡ.”
Tưởng Nhàn Quân?
Dù ta và Dụ Cảnh mới đến quận Vĩnh Hưng không lâu, nhưng cái tên này đã sớm quen tai lắm rồi.
Tưởng Nhàn Quân là đích nữ của Thái thú Vĩnh Hưng, cũng là nữ nhi duy nhất trong phủ.
Nàng ta nổi danh từ sớm, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, lại còn kế thừa binh pháp kiếm thuật từ gia tộc, mới mười mấy tuổi đã danh chấn một phương.
Sau khi cập kê, nàng càng oai hùng khi khoác chiến giáp ra trận, tự mình tiêu diệt không ít ổ phỉ.
Chỉ với bấy nhiêu thành tích cũng đủ để nàng trở thành nữ trung hào kiệt, khiến bao người ngưỡng mộ!
Ta cũng vậy!
Thật sự rất ngưỡng mộ những nữ tử vừa thông minh vừa biết đánh trận như thế!
Trong lòng ta có chút phấn khích, tuy không trốn đi được, nhưng nếu có thể gặp mặt Tưởng Nhàn Quân, thì cũng coi như không uổng chuyến này!
Đáng giá!
Vừa định mở miệng chào hỏi:
“Bái kiế—”
Lời còn chưa kịp nói xong, cánh tay ta đã bị Dụ Cảnh giữ chặt.
Ta nghi hoặc quay đầu lại, nhưng lại phát hiện sắc mặt hắn có chút khó đoán, ánh mắt sâu thẳm, đáy mắt mang theo một tia áp lực vô hình.
Hắn nhìn ta, chậm rãi nói:
“Đừng gặp.”
7.
Bị ánh mắt xanh tím đan xen của Dụ Cảnh dọa sợ, ta chợt rùng mình.
Không lẽ mũi tên vừa rồi có độc, hắn trúng độc rồi ư?
Vội vàng đưa tay sờ lên lưng hắn, nhưng không hề có vết thương nào, ngay cả một vết xước nhỏ cũng không.
“Ngươi làm sao vậy?”
Bị ám sát mà còn chẳng thấy hắn biến sắc, vậy mà vừa nghe đến tên Tưởng Nhàn Quân, hắn lại phản ứng mạnh mẽ như thế?
Lẽ nào nữ nhân kia đã từng là người cũ của hắn?
Dụ Cảnh bắt gặp ánh mắt dò xét của ta, vẻ mặt dần trở nên uất ức, nhẹ giọng nói:
“Vi phu sợ nàng bị cướp mất.”