Lại một khoảng im lặng.
Tôi bật sáng màn hình điện thoại, nhìn thời gian—còn tám phút nữa mới đến lúc báo thức reo.
Lúc này, nhân viên phục vụ mang nồi lẩu và các món ăn lên.
Lâu Tiêu điều chỉnh lại lửa, quay sang hỏi tôi:“Cô có muốn pha nước chấm không?”
“Không cần đâu.” Tôi lắc đầu.
“Ờ.” Anh ta đáp lại một tiếng, rồi dùng đũa gắp khuấy đều phần lẩu cay. Sau đó quay sang nhìn tôi:“Trong nhà cô có những ai?”
Tôi nhấp ngụm nước:“Một người mẹ, anh trai, chị dâu và một đứa cháu.”
Nồi lẩu sôi rất nhanh, Lâu Tiêu bỏ một ít rau vào, rồi lại lên tiếng:“Nghe chị Tiểu Ngư nói, cô và chồng cũ…”
Tôi sặc nước, vội rút khăn giấy che miệng ho sặc sụa:“Tôi chưa từng kết hôn!”
“Xin lỗi.”Anh ta miễn cưỡng nói lời xin lỗi, rồi hỏi tiếp:“Vậy cô và bạn trai cũ chia tay vì lý do gì?”
Tôi bắt đầu thấy không vui:“Anh ta ngoại tình.”
Lâu Tiêu lại hỏi:“Cô phát hiện ra như thế nào? Có thể kể cụ thể không?”
Tôi đang định sắp xếp lời để trả lời, thì đột nhiên trong lòng dấy lên cảm giác kỳ quái…
Mới gặp lần đầu, dựa vào đâu mà tôi phải kể?
“Xin lỗi, chuyện đó thuộc về quyền riêng tư của tôi.”
Nói xong, tôi phản đòn luôn:“Anh Lâu à, tôi không phải tội phạm, không có nghĩa vụ phải trả lời thẩm vấn.”
Lâu Tiêu khẽ cười:“Chỉ là tìm hiểu lẫn nhau thôi, cô Kiều đừng để tâm quá.”
Tôi hít sâu một hơi, đổi giọng:“Vậy còn anh? Nghe Tiểu Ngư nói anh và vị hôn thê trước cũng chia tay rồi. Là lỗi bên ai vậy?”
Lâu Tiêu mặt lạnh tanh:“Thứ nhất, là vị hôn thê chứ không phải vợ cũ. Thứ hai, tôi không muốn nói.”
Mẹ nó!
Tôi phát điên được chưa?
Anh hỏi tôi gì tôi cũng trả lời.
Tôi hỏi lại thì anh gạt phắt.
Thế là sao?!
Đúng lúc đó, chuông báo thức tôi hẹn trước reo lên.
Tôi lấy điện thoại ra, giả vờ nhận cuộc gọi:“Alo, anh Lý ạ.”
“Vâng, em đang ăn tối bên ngoài ạ.”
“Bây giờ luôn hả? Tài liệu đó gấp lắm sao?”
“Dạ rồi, em về ngay.”
Tôi cầm lấy túi, gật đầu xin lỗi Lâu Tiêu rồi hạ giọng, giả vờ che micro nói:“Sếp tôi gọi về tăng ca gấp, ngại quá, tôi đi trước nhé.”
Vừa quay lưng bước đi được vài bước, sau lưng chợt vang lên tiếng cười nhạt của Lâu Tiêu:“Cô đặt báo thức đấy à.”
Tôi: …???
27.
Tôi khựng lại, hơi đơ ra:“À...”
Cảnh tượng quá sức xấu hổ.
Cảm giác mặt nóng bừng như sắp bốc cháy đến nơi, không khác gì lúc còn đi học bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên hỏi có mang điện thoại vào lớp không.
Tôi thề sống thề chết là không có.
Thì đúng lúc đó, điện thoại trong cặp tôi… đổ chuông.
Lâu Tiêu liếc nhìn xuống điện thoại tôi, giọng điệu rất chi là bình thản:“Màn hình điện thoại cô vừa sáng lên, tôi nhìn thấy rồi.”
Tôi nhướng mày cười, giơ điện thoại lên lắc lắc:“Tiếc quá, bị anh phát hiện rồi. Biết tại sao không?”
Lâu Tiêu còn nghiêm túc suy nghĩ hai giây:“Là vì không muốn tiếp tục buổi xem mắt này?”
Tôi cũng búng tay đánh “tách” một cái, tươi cười nhìn anh ta:“Chuẩn luôn. Tạm biệt.”
Lâu Tiêu cầm đũa lên, thong thả gắp một miếng thịt bò trong nồi ra:“Ừ, đi thong thả.”
Trời ơi, tức muốn xỉu!
Tôi chẳng buồn quay đầu, bước thẳng ra khỏi quán. Vừa đi vừa gọi điện cho bạn thân.
“Cậu giới thiệu cho tôi cái thể loại gì vậy!”
Tôi tức tối tố cáo:“Ngồi như thẩm vấn nghi phạm, hỏi tới hỏi lui như thể tôi là tội phạm, trong khi tôi với anh ta đâu có thân thiết gì! Đã vậy còn không có EQ, đã biết tôi cài chuông giả vờ bận, chứng tỏ không muốn tiếp tục gặp, thế mà còn vạch trần ra làm gì? Rốt cuộc là khiến ai khó xử? Làm ơn đi!”
Cậu ấy cuống quýt dỗ dành:“Xin lỗi xin lỗi bảo bối à, cậu bị tổn thương rồi đúng không, được rồi, về tôi bắt chồng tôi đi dạy dỗ anh ta một trận!”
Tôi hít sâu một hơi, cố dằn sự bực bội:“Thôi, không thèm chấp.”
Cậu ấy cười hì hì nịnh nọt:“Được được được, lần sau nhất định giới thiệu cho cậu một anh dịu dàng ấm áp.”
Tôi chống tay lên hông, hừ lạnh:“Không có lần sau!”
...
Cúp máy xong, tôi nhìn đồng hồ, mới năm rưỡi. Còn sớm chán.
Về nhà cũng chẳng biết làm gì, thôi thì… đi uống chút gì đó vậy.
28.
Quán bar này là dạng thành viên, yên tĩnh, không gian cũng dễ chịu.
Tôi đeo tai nghe Bluetooth, định xem một bộ phim.
Đây là một trong những “nghi thức cai nghiện” của tôi – uống vài ly, xem chút phim, rồi về nhà ngủ một giấc thật sâu.
Vừa tìm được một bộ phim hài, điện thoại đột nhiên rung lên.
Có người gửi lời mời kết bạn, ghi chú: “Chị Kiều, em có chuyện hot muốn bóc.”
Đây là số riêng của tôi, rất ít người biết.
Tôi cũng rảnh, nên bấm đồng ý.
Tài khoản kia rõ ràng mới lập, không có bài đăng nào, avatar cũng chỉ là ảnh phong cảnh.
Chờ vài phút vẫn chẳng thấy phản hồi, tôi cũng không bận tâm, uống một ngụm rượu, định bắt đầu xem phim.
Không ngờ người đó gửi qua mấy tấm ảnh.
Tôi bấm vào xem, là ảnh chụp màn hình vài bài đăng trên Moments của Hầu Tuấn Phi.
Tấm đầu tiên là video lén quay, khá mờ, góc quay từ xa, nhìn như trong phòng tự học.
Hầu Tuấn Phi và Hứa Lê ngồi cạnh nhau, anh ta cúi đầu hôn cô ta, mà Hứa Lê không né tránh.
Tấm thứ hai, hai người họ nắm tay đi bên nhau, thời gian ghi lại là hơn ba tháng trước. Dòng chữ đi kèm:
“Gặp được em, tôi mới biết thế nào là được số phận ưu ái. Những điều tồi tệ đều tan theo gió. Thật sự rất thích em, cô gái của tôi.”
Tấm thứ ba, Hứa Lê mặc lễ phục tốt nghiệp, tựa đầu vào vai anh ta. Bài đăng viết:
“Chúc mừng em tốt nghiệp, cô gái của anh. Những ngày sau này, tất cả đều là em.”
Tôi thấy dạ dày mình cuộn lên từng cơn, buồn nôn đến mức phải uống liền nửa ly rượu để nén xuống.
Lúc này, người gửi tin bất ngờ nhắn cho tôi:
“Chị Kiều Hạ, em không phải là cái ông tiến sĩ nào đó đâu, cũng không phải con tiểu tam trà xanh kia.”