10.
Tôi ngồi ở bàn ăn trong phòng khách, tập trung vào laptop.
Bận rộn chính là cách tốt nhất để né tránh những điều không vui.Bận rộn để quên mình đã từng khóc.Bận rộn để quên mình đã từng tổn thương.Bận rộn… để quên anh ta.
9 giờ tối, từ bên ngoài vọng vào tiếng nhập sai mật khẩu cửa.
Tiếp theo là tiếng gõ cửa, mỗi lúc một dồn dập.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía cửa, rồi lại cúi xuống tiếp tục gõ bàn phím.
Phía sau, tiếng gõ cửa chuyển thành đập cửa điên cuồng.
“Kiều Hạ! Mở cửa!”
Tiểu Ngư lập tức chạy ra, tay cầm chổi quét nhà, tư thế sẵn sàng đánh nhau.Cô ấy quay đầu nhìn tôi chờ chỉ thị.
Tôi khẽ lắc đầu.Rồi gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà.
Chưa đầy vài phút sau, điện thoại mẹ tôi gọi đến.Tôi đè thái dương đang nhức nhối, nhấc máy.
“Hạ Hạ, con với Tuấn Phi cãi nhau à?”
Tôi đáp khẽ: “Vâng.”Tay vẫn không ngừng làm báo cáo.
Mẹ tôi có phần trách mắng:
“Cãi nhau kiểu gì mà lại khóa người ta ngoài cửa như thế chứ?Vừa rồi Tuấn Phi gọi cho mẹ rồi kể hết rồi.
Cậu ấy bảo vì đưa đồng hương về nhà ở mấy hôm mà con giận dỗi như vậy?Chuyện nhỏ nhặt như thế mà cũng đòi hủy hôn à?”
“Lễ cưới sắp diễn ra rồi, thiệp mời gửi cả loạt, họ hàng đều biết.Giờ bảo không cưới nữa thì... thiên hạ người ta nhìn vào sẽ nói thế nào về nhà mình?”
“Con năm nay cũng hơn ba mươi rồi, lớn tuổi như vậy rất khó kiếm chồng, con biết không hả?”
“Tuấn Phi thì vừa đẹp trai, học vấn lại cao, một người tốt như vậy có cầm đèn lồng cũng chẳng tìm ra, con còn đòi gì nữa?”
“Có chuyện gì thì ngồi lại nói chuyện đàng hoàng, chứ sao lại đuổi người ta ra khỏi nhà như thế?”
“Không được thì mẹ bắt tàu đêm qua đó, xem rốt cuộc hai đứa mày bị sao!”
Tôi không đáp lời vội.Click chuột, xử lý xong nốt nhóm số liệu cuối cùng.
Hít một hơi thật sâu.Tôi cố giữ bình tĩnh, rồi nói vào điện thoại:
“Mẹ, đây là chuyện giữa con và Hầu Tuấn Phi. Con tự giải quyết được.”
“Người kết hôn với anh ta là con, sống vài chục năm cũng là con – không phải mẹ.”
“Vậy nên… mẹ đừng xen vào,đừng khuyên nhủ,và đặc biệt đừng có mò đến.”
Tôi dừng lại vài giây, rồi chốt hạ:
“Tuần trước, anh Hai và chị Dâu đang lục đục chuyện ly hôn vì trường học của thằng Bảo.Con mới cho anh ấy mượn bốn trăm triệu, để gom mua nhà gần trường.”
“Nếu mẹ còn nói thêm một chữ,con sẽ đòi lại toàn bộ.
Nếu anh ấy không trả, con sẽ kiện.Trên tay con có giấy mượn nợ của cả hai vợ chồng.”
“Mà nếu họ ly hôn thật, mẹ chính là nguyên nhân.Mẹ tự suy nghĩ kỹ đi.”
Đầu bên kia, mẹ tôi nghẹn họng.
Ban đầu là chửi.Sau đó, giọng nghẹn lại, rồi bật khóc.Nói tôi bất hiếu, nói tôi trắng đen không phân, rằng bà chỉ lo cho tôi, v.v…
Nhưng nói gì thì nói —bà cũng không dám khuyên tiếp.
Tôi thấy phiền, liền tắt máy.
Ngay sau đó, tôi đặt mua một chiếc vòng tay bằng vàng, rồi nhắn tin cho mẹ:
“Mẹ à, hồi nãy con nói chuyện hơi nặng lời.Mẹ đừng để bụng.”
“Con vừa đặt cho mẹ một cái vòng tay vàng,với cả đăng ký cho mẹ một tour du lịch nghỉ dưỡng.Mẹ đi chơi vài hôm cho khuây khỏa nha.”
“Chuyện giữa con và Hầu Tuấn Phi không đơn giản vài câu là giải thích xong.Quyết định của con không phải bốc đồng mà là đã suy nghĩ kỹ càng rồi.”
“Lúc này, điều con cần… là mẹ tin tưởng con gái mình,và đứng về phía con.”
Một lúc sau, mẹ tôi gửi đến vài tin nhắn thoại dài đúng 60 giây, giọng nghèn nghẹn:
Bà nói hồi nãy cũng nóng quá nên nói hơi nặng,chẳng qua là lo con quá, sợ con lỡ quyết định sai rồi sau này hối hận cả đời.
Bà bảo tôi trả lại vòng tay, đừng hoang phí, còn du lịch thì không đi đâu.
Trước khi kết thúc tin nhắn, bà dặn:
“Có chuyện gì thì gọi ngay cho mẹ hoặc anh con,nhà mẹ luôn là chỗ dựa cho con.”
Tôi thở phào một hơi.
Tôi hiểu mẹ mình quá mà.
Lúc đầu thì gào thét dọa dẫm.Sau đó… sẽ mềm mỏng xin lỗi.
Cứ dọa chút, rồi dỗ chút, là ổn ngay.
Đúng lúc ấy, Tiểu Ngư chỉ tay vào màn hình intercom, rồi quay lại nói:
“Bảo vệ tới rồi.Hình như đang… cãi nhau với Hầu Tuấn Phi ngoài cửa.”
11.
Trước cửa tôi có lắp camera.Tôi lập tức bật ứng dụng theo dõi trên laptop lên.
Ngoài hành lang, quản lý tòa nhà và hai bảo vệ đã có mặt.
Hầu Tuấn Phi cầm điện thoại trong một tay, tay kia cầm chiếc ô ướt nhẹp.
Hắn cau mày, vẻ mặt vừa tức vừa khổ sở, vừa làm ra vẻ vô tội giải thích:
“Tôi là chủ nhân thực sự của căn nhà này.Lúc nhận nhà chắc mấy anh còn nhớ tôi mà, đúng không?