20.
Hầu Tuấn Phi bao trọn một phòng tiệc nhỏ.
Bên trong được trang trí lại khá chỉn chu, có hoa hồng và bóng bay màu hồng phấn.
Khách không đông. Gồm ba mẹ hắn, mẹ tôi, anh trai và chị dâu tôi, bốn người bạn chung, và cuối cùng là sếp của tôi.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy anh trai mình đang cười hớn hở tiếp đón khách.
Anh tôi là kiểu đàn ông điển hình miền Bắc, vóc người to cao, nói năng lại oang oang.
"Chú, dì cứ ngồi thoải mái nha. Uống gì không? Đừng khách sáo ạ."
Ba mẹ của Hầu Tuấn Phi, một người làm giáo viên, một người làm trong phòng giáo dục, tự nhận là xuất thân gia giáo, tư tưởng khá bảo thủ và truyền thống. Họ luôn có chút khinh thường anh tôi – người từng bỏ học giữa chừng rồi đi làm sớm.
Tất nhiên, họ cũng chẳng hề vừa mắt tôi – đứa con gái học dân lập, tốt nghiệp trường ba chẳng mấy ai biết đến, làm nghề sales tiếp khách – càng không xứng với cậu con trai học tiến sĩ của họ.
Trước đây, khi Hầu Tuấn Phi đưa tôi về ra mắt, mẹ hắn từng quá thẳng thắn hỏi tôi rằng công việc có cần phải đi uống rượu với khách hàng không? Bà ta còn "gợi ý" tôi đừng xịt quá nhiều nước hoa, váy nên dài qua đầu gối, nếu không thì sẽ bị cho là… không đứng đắn.
Lúc này đây, đối diện với sự niềm nở của anh tôi, hai người họ chỉ khẽ gật đầu, nở nụ cười lịch sự, rồi dùng ánh mắt trao đổi với nhau – rõ ràng là đang thể hiện sự chán ghét không giấu nổi.
Anh tôi tiếp đón nhà họ Hầu xong, lại quay sang đón tiếp sếp của tôi, hai tay bưng ấm trà rót cho Giám đốc Lý.
"Ngài là giám đốc Lý ạ? Ôi trời, em gái tôi nhắc đến ngài suốt đó. Nói ngài giỏi lắm, mấy năm nay nhờ ngài nâng đỡ nhiều lắm luôn ạ."
Giám đốc Lý vỗ vỗ cánh tay anh tôi, đùa một câu:
"Ô kìa, tôi thấy cậu còn giỏi ăn nói hơn cả em gái cậu đấy. Có muốn sang công ty tôi làm không?"
Anh tôi thuận miệng đáp:"Vậy thì còn gì bằng."
Đúng lúc đó, bạn thân tôi cũng thấy tôi và mẹ bước vào, liền đứng dậy vẫy tay chào:"Dì ơi, Hạ Hạ, hai người đến rồi à."
Tôi khẽ gật đầu mỉm cười, nhìn sang phía anh trai.
Anh tôi cũng gật đầu nhẹ với tôi, còn nháy mắt một cái đầy ẩn ý.
Thực ra hai hôm trước, anh đã gọi điện hỏi tôi — nói rằng Hầu Tuấn Phi lái xe đến nhà, chắc là muốn nhờ người nhà tôi ra mặt khuyên giải.
Anh hỏi tôi nghĩ sao.
Tôi đáp:"Nếu hắn đã mời thì cứ đi. Dù sao chuyện huỷ hôn cũng phải ngồi xuống bàn với hai bên gia đình, xem như tạo cơ hội."
Tôi đỡ mẹ ngồi xuống, chọn vị trí cạnh bạn thân mình.
Vừa yên vị, tôi đã cảm nhận được một ánh nhìn không mấy thiện cảm — là từ “bà mẹ chồng hụt” của tôi.
Bà ta cứ trừng mắt nhìn tôi hết lần này đến lần khác. Thấy tôi không chào hỏi cũng chẳng mảy may phản ứng, bà tức đến mức ném khăn ăn lên bàn, lầm bầm mắng khẽ:"Đúng là vô giáo dục."
Tôi nghe rất rõ.Nhưng cười khẩy một cái rồi lờ đi.
Mẹ tôi thì lại tươi cười niềm nở, hơi nghiêng người sang bắt chuyện:"Chị thông gia, bên chị đến lúc mấy giờ thế?"
Mẹ Hầu nheo mắt, giọng đầy mỉa mai:"Đến lúc nào à? Còn chẳng phải phụ thuộc vào thời gian của Kiều Hạ hay sao?"
Bố Hầu vội vàng kéo nhẹ tay áo vợ, khẽ lắc đầu ra hiệu bảo bà đừng nói thêm nữa.
Tôi nhếch môi cười nhạt.
Bạn thân ghé sát lại, che miệng thì thầm:"Nãy mẹ chồng hụt của cậu cứ oang oang với sếp cậu, hết lời khen con trai là tiến sĩ 985, giỏi giang hết biết. Rồi còn thăm dò xem cậu làm việc có tốt không, mỗi tháng kiếm được bao nhiêu kìa."
Tôi lập tức hỏi:"Sếp tớ phản ứng sao?"
Bạn thân không nhịn được cười:"Còn sao nữa? Sếp cậu là cáo già thứ thiệt mà. Mới nói chuyện vài câu đã moi ra được cả số tiền hưu của bà ấy, rồi sau khi bỏ tiền ra sửa nhà cho hai người, trong tài khoản còn lại bao nhiêu."
Tôi tròn mắt:"Thiệt hả?!"
Cô nàng gật đầu:"Bà mẹ chồng hụt mãi sau mới nhận ra bị gài, mặt đỏ lựng, lầm bầm mắng câu 'làm kinh doanh đúng là tâm cơ đầy mình'."
Tôi bật cười thành tiếng. Hôm nay tên sếp cáo già đúng là không vô ích!
Bỗng nhiên, ánh đèn trong sảnh tiệc vụt tắt, một bản nhạc tình cảm nhẹ nhàng vang lên.
21.
Trên màn hình lớn, những tấm ảnh của tôi và Hầu Tuấn Phi lần lượt hiện lên.
Là ảnh hồi mới quen nhau ở trung tâm luyện thi công chức.Lúc đó tôi chưa biết trang điểm, anh thì ăn mặc giản dị, đôi mắt cả hai đều ánh lên vẻ ngây ngô.
Bản nhạc “Gió Nổi Lên Rồi” vang lên, bạn thân của anh – Đại Tiểu Phong – cầm micro đứng trên sân khấu hát live.
Còn Hầu Tuấn Phi thì tay cầm hoa hồng, chậm rãi bước lên sân khấu.
Anh cầm lấy micro, cúi người chào:“Cảm ơn tất cả bạn bè thân thiết đã bớt thời gian đến chung vui và làm chứng cho hạnh phúc của tôi và Kiều Hạ.”