1.
Thần Vương Lý Cẩn Huyền thuở trước từng là hoàng tử được tiên đế hết mực sủng ái.Câu thơ “Cử chén ngước mắt nhìn trời xanh, dáng tựa ngọc thụ giữa gió lành” chính là hình dung chân thực về hắn.
Hắn tuyệt chẳng tham luyến sắc đẹp, vì bản thân hắn vốn đã đủ mĩ mạo, danh xưng “Mĩ Hiền Vương” vang khắp kinh thành.Ấy thế mà hắn lại từng nghiêng mình bên khung cửa lầu Quỳnh Tiên, lặng lẽ ngắm nhìn một cô nương hát dạo bên đường thật lâu.
Lâu đến nỗi tiếng tỳ bà ca vũ trên yến tiệc dần tắt, các bậc quý nhân đồng ẩm không nhịn được mới quay sang hỏi hắn cớ sao thất thần.Hắn chỉ khẽ quay đầu, nhấp một ngụm rượu, rồi nhẹ buông lời thở dài: “Dễ nghe.”
Những ai đủ tinh ý để được cùng Thần Vương đối ẩm đương nhiên hiểu rõ hắn tấm tắc khen ngợi điều gì.Tất cả bọn họ đều biết hai chữ “dễ nghe” của Thần Vương quyết không phải dành cho hoa khôi Cô Tô được mời đến góp vui.Mà chính là dành cho cô nương áo quần lam lũ, đứng ven đường cất giọng ca bán nghệ kia.
Vốn dĩ quyền quý và thứ dân cách nhau một trời một vực.Ta sở dĩ hay tin được chuyện Thần Vương ngồi trên lầu Quỳnh Tiên đó, là bởi tối hôm ấy khi ta thu dọn gánh hát xong, có một vị quý nhân đã chặn đường ta.
Ông ấy săm soi ta hồi lâu, sau đó ngỏ ý muốn mua ta về làm ca cơ, lại còn trả thẳng năm trăm lượng vàng.Phu quân ta – Lâm Kỳ – khi ấy ngồi nghe ta hát suốt nửa ngày, trơ mắt nhìn ta hát đến khản giọng cũng chỉ kiếm được dăm ba đồng cắc. Vậy mà nghe thấy con số năm trăm lượng liền sững sờ, mồm há hốc.Đêm ấy, hắn chuẩn bị tươm tất cho ta, rồi đem ta ném vào phủ của vị quý nhân, một mình ôm bạc cao chạy xa bay.
Vị quý nhân mua ta là hiền tế của Trung Dũng hầu, họ Chương, đương nhiệm Hồng Lư Tự Khanh.Trong phủ Chương đại nhân, nhũ mẫu già còn dữ hơn cả bà bà năm xưa của ta, ra tay cũng không vừa.Mắng ầm lên rằng ta không được phép khóc, ấn đầu ta xuống bồn tắm, kỳ cọ đến nỗi suýt tróc một lớp da. Tóc tai thì chải vuốt đến từng kẽ sợi, lại còn nghi ngút xông hương đến ba lần mới tạm yên.
Phu nhân Chương đại nhân nghe ta hát xong, bèn quẩn quanh ngắm nghía ta, thảng thốt hỏi đi hỏi lại:“Đúng là nhìn đẹp thật, giọng ca cũng ngọt, nhưng ngươi chắc chắn Thần Vương điện hạ sẽ thích kiểu cô nương quê mùa một chữ bẻ đôi không biết này ư? Bảo họ nói chuyện gì kia chứ? Chẳng lẽ chỉ nghe hát rồi… ắt không thể thế được…”
Dẫu bà kịp đưa tay bụm miệng, hai gò má cũng đã ửng đỏ vì thẹn, chẳng nói thêm nữa.Vốn là thiên kim tiểu thư được dạy dỗ khéo léo, Chương phu nhân không khỏi giữ lễ “phi lễ chớ nói”.Trong mắt bà, Thần Vương vốn cao quý tựa tuyết đầu xuân, dù có đặt chân chốn phong nguyệt cũng chỉ nên giao tiếp với danh kỹ cầm kỳ thi họa, tài hoa xuất chúng.Chứ nào đến lượt ta, một kẻ chỉ biết hát mấy câu dân ca quê mùa.
Vậy mà Chương đại nhân tựa hồ rất tự tin, một mặt dỗ dành phu nhân:“Nàng cứ yên tâm trăm bề. Chỉ có nam nhân mới hiểu rõ nam nhân nhất.”Một mặt lại dặn ta:“Ngàn vạn lần đừng để lộ chuyện ngươi từng có chồng. Vậy thôi.”
Sau đó ông lập tức bày tiệc, sắp xếp cho ta lên sân khấu, dùng giọng Ngô âm hát khúc “Tử Trúc Điều” mà ta đã cất hôm nọ cho Thần Vương điện hạ nghe:
“Tử trúc nở rộ tháng bảy qua,Muội ơi hái hoa, rộn ràng sơn nha.Tay xách giỏ trúc, thân khoác áo trúc,Rực rỡ hoa trúc nở trước ngực ta.Hái khắp núi này rồi sang núi nọ,Tựa bướm lượn hoa, xập xòe muôn hoa.Hái khắp núi này rồi sang núi nọ,Tựa bướm lượn hoa, xập xòe muôn hoa…”
Thực ra, chẳng riêng Chương phu nhân thấy lo, ta còn thấp thỏm hơn bà gấp bội.Nhưng ta nào dám lơ là, bởi chọc giận quý nhân thì mất mạng như chơi.Thế nên ta vừa liều mạng dốc giọng hát, vừa chột dạ trong lòng.
Đáng tiếc, ta hát liền năm sáu khúc, Thần Vương điện hạ vẫn chỉ khẽ rũ mi, thong dong nâng chén, không liếc ta lấy một lần.Chương phu nhân đưa mắt nhìn ta, có phần vừa thương hại vừa tỏ vẻ “đã liệu trước”, lại thêm mấy phần chán ghét Chương đại nhân vì muốn nịnh bợ quyền quý mà đâm đầu bừa.
Ta cố nhịn không bật khóc, mím môi nhận lệnh lui xuống.Chạy vội về đến hậu viện, chân tay bủn rủn, ta quỵ xuống đất, ngước lên trời nguyệt tỏ, thầm cầu được sống an lành qua tuổi mười sáu.
Ta từ bé đã mồ côi cha mẹ, lên năm tuổi thì bị cô ruột bán cho nhà họ Lâm ở thôn bên làm dâu nuôi từ thuở nhỏ.Đói khát rét mướt, vất vả trăm bề, còn phải chịu đủ đòn roi mắng nhiếc của bà bà. Nhưng ta không sợ, chỉ cầu mỗi ngày có được bát nước rửa nồi mà húp.Nghe người lớn bảo “chế/t sạch không bằng cố sống”, mọi kẻ đều sợ chế/t, ta cũng sợ.
Nhưng Chương đại nhân đã bỏ ra năm trăm lượng mua ta, rốt cuộc mất công lại chẳng được gì, ắt ta không thoát nổi tai ương.Ta thì xong đời, sợ rằng Lâm Kỳ cũng chẳng có mệnh hưởng hết số bạc kia.Ta hãi lắm, sấp mình cầu khấn trời xanh. Nếu chịu cực chịu khổ, hoặc mất tay cụt chân ta cũng chẳng ngại, chỉ xin được giữ mạng để sống tiếp.
Ta dập đầu không ngừng, đến nỗi trán rớm máu, vậy mà cũng chẳng thấy đau.Không biết bao lâu trôi qua, bỗng nghe phía trên có tiếng cười khẽ vang vọng:“Còn chưa được sủng ái, đã vội tạ ơn sao?”
Nghe tiếng ù ù bên tai, ta còn đang run rẩy thì một đôi tay lớn bất chợt vững vàng đỡ ta dậy.Dưới ánh trăng, hoa bóng lung linh, thoảng mùi rượu phảng phất.Thần Vương điện hạ tựa hồ hơi ngà say, cũng chẳng buồn giấu đi ý cười có phần trêu đùa trong mắt.
Ta khép hờ mi, hiểu rằng mạng mình tạm thời giữ được. Thế là tốt lắm rồi.
“Một cành trúc tím vươn măng non,Gửi tặng ca ca làm ống tiêu son.Tiêu ghé bên miệng, miệng kề bên tiêu,Tiếng tiêu buông khúc xôn xao diễm kiều.Hỏi ca ca ơi, cây tiêu này liệu có hay?Hỏi ca ca ơi, cây tiêu này liệu có hay?”
Đêm ấy, ta cứ lăn qua lộn lại, hết lần này đến lần khác, cất khúc “Tử Trúc Điều” hầu hạ Thần Vương điện hạ.Mãi cho đến khi trời phương đông ửng sáng.
2.
Đối với Chương đại nhân, chỉ cần có thể giữ chân Thần Vương điện hạ qua một đêm, bấy nhiêu đã đáng giá bốn trăm tám mươi lượng trong năm trăm lượng bỏ ra.Bởi lẽ, kiểu “sơn dã dã thú” như ta, quý nhân ăn một lần để thử lạ miệng thì được, chứ ăn mãi ắt sinh chán ngán.
Ông ta sớm đã bàn với phu nhân, quyết ý nuôi ta trong phủ làm ca cơ, khi nào Thần Vương chợt nhớ vị “dã vị” ấy thì lại dâng ta lên một bữa.Còn ta, kẻ quen ba ngày đói chín bữa và khổ sở rã rời, nay gặp được “giấc mộng xa xỉ” như thế, thử hỏi sao dám đòi hỏi gì thêm.
Vì vậy, khi Thần Vương điện hạ mới chợp mắt một lát liền muốn dậy, ta tức khắc nhẫn đau mỏi gắng gượng bò lên, hầu hắn thay y phục, chuẩn bị tiễn hắn rời đi.Nào ngờ, chẳng biết vì say mê “Tử Trúc Điều” hay vì luyến lưu ta, hắn lại nắm lấy tay ta thật chắc khi ra cửa, thản nhiên dắt ta đi cùng.
Đến lúc đụng mặt Chương đại nhân đã đứng hầu đợi hồi lâu, hắn cũng không dừng bước, chỉ lạnh nhạt buông một câu:“Ta đem người đi. Ngươi làm rất tốt.”
Thế là Chương đại nhân lập tức trở thành kẻ đầu tiên ở kinh thành dâng được mỹ nhân lên giường Thần Vương thành công, lại còn lên đời thành kẻ “đưa người vào hậu viện Thần Vương phủ” đầu tiên.Ông ta vui mừng đến cuồng xiết.Từ nay về sau, không chỉ là hiền tế của Trung Dũng hầu, mà còn là tâm phúc của Thần Vương.Đến nhạc phụ ông ta gặp ông cũng phải nể nang đôi phần, chẳng dám hống hách như trước nữa.
3.
Ta chỉ thực sự hiểu được vì sao Thần Vương điện hạ, bề ngoài phong quang chính trực tựa bầu trời quang đãng, lại hứng thú với ta – một kẻ quê mùa – sau khi cùng hắn về đến vương phủ.
Hắn nói, khúc “Tử Trúc Điều” đêm ấy khiến hắn nhớ lại ba năm trước, khi phụng mệnh tuần tra phủ Bình Giang, bị thích khách ám sát ở Cô Tô.Bấy giờ, kẻ đi theo hắn chết thì nhiều, tan tác cũng nhiều. Muốn cắt đuôi truy binh, hắn cùng một tâm phúc còn lại nhảy xuống dòng Sở Giang dưới vách núi, lặn thật sâu dưới nước, rồi luồn lách rất lâu mới dám lên bờ.Sợ bại lộ tung tích, hắn đành trốn tạm trong chuồng gà nhà nông, đợi đến đêm khuya vắng người hẵng tìm vào bếp kiếm chút gì lót dạ, dẫu chỉ là bát nước rửa nồi cũng được, vì hắn đói đến lả.
Đúng lúc hắn thấp thỏm chờ người nhà đó đi ngủ, chợt nghe thấy một đứa con dâu nuôi khóc lóc cầu xin bà bà rủ lòng thương.Nó bảo đã một ngày chưa được ăn gì, sợ rằng nếu đói lả mà ngủ quên luôn, sáng mai không dậy nổi để hầu hạ bà bà, lại phiền bà bà phải bỏ công vứt xác, dơ tay bà bà.
“Ngươi là con ma đói đầu thai à, hở tí là kêu gào đòi ăn!”Bà bà quát mắng om sòm một hồi, cuối cùng cũng bố thí cho đứa con dâu nửa bát nước rửa nồi:“Trong đó còn kha khá cơm cháy đó, đủ cho cái thứ xương xẩu nhà ngươi no bụng rồi.”