13.
Cầm được hòa ly thư trong tay, ta rời phủ Chương, đến thuê một căn sân nhỏ rộng rãi, yên tĩnh ở con ngõ phía đông kinh thành.Ngỡ rằng cuối cùng có thể lặng lẽ tận hưởng chút bình yên.Nào ngờ ngay đêm đầu, nhà ta liền có trộm.
Một kẻ áo đen trèo tường, nạy cửa sổ, lẻn vào phòng, giật ngay hòa ly thư ta đang định cất, cười khẩy:“Thế nào, còn luyến tiếc ư?”
Chàng ép ta sát mép bàn, khiến ta chẳng thể cựa.Bao ấm ức nhục nhã mấy ngày qua chợt dâng lên trong lòng, ta chẳng muốn cam chịu bị chàng khống chế, bèn rướn người, cố giật lấy tờ giấy trong tay chàng.Càng với không tới càng thêm tủi, song vẫn cắn răng không chịu rơi lệ.
Cho đến khi chàng vung tay quăng tờ giấy đi, gỡ tấm khăn đen trên mặt, vòng tay khóa chặt hai tay ta ra sau, bắt ta đối diện mắt chàng, giọng run run:“Âm Âm, ta nhớ nàng đến phát điên.”
Ta hừ lạnh:“Chàng không còn cách nào hay hơn hả? Lại cứ phải diễn trò, làm ta thành chó mất nhà.”
Chàng cười:“Hảo Âm Âm, quả nhiên nàng khiến ta ưa thích nhất.”Dứt lời liền cắn xuống môi ta, ép ta hát Tử Trúc Điều. Bảo rằng mấy hôm không nghe ngứa ngáy đến khó chịu.
Ta tức, không muốn hát, chàng bèn tự ngân nga, vừa hát vừa trêu chọc. Cuối cùng, ta không nén nổi, “phì” cười.Thấy đạt mục đích, chàng chẳng còn e dè, liền bế ta đặt ngồi lên bàn, nâng mặt ta hôn tỉ mỉ…
Khi xưa, chàng vào cung yết kiến, định xin hoàng thượng sắc phong ta làm trắc phi.Nào ngờ Hoài Vương nhanh tay hơn, dâng sớ tố chàng cưỡng đoạt thê người, lại nắm “chứng cớ” trong tay.Chắc hẳn từ khi ta bắt đầu chen vào cuộc đấu giữa hai phủ, bên đó đã chú ý, rồi âm thầm dò ra nguồn gốc của ta.
Song Hoài Vương đâu biết, ta tuy ham sống, không thích tự rải hố cho mình.Hôm ấy, Chương Hàn bảo ta giấu nhẹm chuyện từng có chồng, nhưng ngay đêm đầu ta ở bên Thần Vương, ta đã thành thật với chàng rồi.Khi ấy chàng chẳng để ý, sau mới biết chàng đã sớm hay ta là dâu nuôi nhà họ Lâm ở Bình Giang.Với chàng, yêu ta không chỉ là phong lưu, mà còn là cứu vớt.Ta xưa nay hiểu rõ điều ấy.
Nên bữa chàng trước mặt đông người hỏi tội ta, ta lập tức hùa theo diễn trò, vì tin chàng ắt có lý do.Chàng vẫn nói ta khiến chàng say mê, ta đương nhiên xứng với lời ấy.Muốn địch nhân tưởng đã đắc thắng, mới có cơ đánh trả.
14.
Từ hôm ấy, mặc gió mưa hay tuyết sương, hằng đêm trong tiểu viện của ta luôn có kẻ trèo tường tới, mãi tảng sáng mới rời đi.Ta nghi ngờ chàng khám phá được niềm vui bí mật nào đó, say mê làm hoài không chán.
Thậm chí, cả Xuân Đào đến tìm ta cũng không bước cổng chính.Hôm ấy, ta đang phơi nắng ngoài sân, đột nhiên có một bọc rơi đánh “bịch” từ trên tường, suýt dọa ta chết khiếp.Kế đó, Xuân Đào thò đầu qua bức tường, gắng sức bấu víu, cuối cùng leo ngồi vắt vẻo trên đầu tường, tiến thoái lưỡng nan.Nàng khổ sở mếu máo:“Cái tường gì mà cao thế này!”
Ta vừa vác thang vừa tra hỏi:“Sao ngươi không đi cửa? Nhà ta chẳng lẽ không có cửa chắc?”
Ai ngờ nàng còn bực hơn:“Chẳng phải Vương gia dặn ta lén tới, đi thẳng cổng lớn thì còn bí mật nỗi gì?”
Ta á khẩu.Thôi thì nể nàng lặn lội đến bầu bạn, đành dỗ dành.Thế là, từ hôm ấy, Xuân Đào ở lại, theo ta sống nửa ẩn dật, ban ngày chỉ có hai chúng ta, đêm đêm lại tiếp đón một kẻ không mời mà đến.
Thêm vào đó, Tiêu Ngọc Như thường xuyên sai người đưa tài liệu đến, bắt ta “làm bài.”Nàng mê làm sư phụ rồi, muốn bồi dưỡng ta thành tài cán.Cũng phải, đao gác lên cổ, Thần Vương phủ sao chịu ngồi yên. Thần Vương muốn tranh, Vương phi càng muốn tranh.Mà ta chính là cánh tay trái nàng bồi đắp cho cuộc hành trình sắp tới của mình.Nàng nói: nếu bên Lý Cẩn Huyền vĩnh viễn chẳng thể chỉ có mỗi nàng, thì người được chấp nhận chung đường với nàng, nàng mong là ta.Nếu mai sau còn nhiều người khác, ắt trong số ấy vẫn cần có ta.
Khéo sao, đấy cũng là mục tiêu ta mong đạt đến khi liều mình tiếp cận nàng.Xem như thành công vậy.
Dẫu hiện nay ta chẳng danh phận, phải tự tạm ngụ nơi xa Thần Vương phủ, vừa sợ chàng đến quấy, vừa sợ chàng mất hẳn chẳng tới.Thành ra, cuộc sống lại có phần trông ngóng.
Có ngóng trông, ngày tháng tự nhiên trôi vụt.Thấm thoắt ba năm.
Ba năm ấy, Thần Vương lặng lẽ ẩn mình không phô trương.Hoài Vương tuy giỏi vu hãm, cũng vì tai tiếng sinh quái thai trước kia mà vẫn ủ rũ.Cả hai đứa con ông trời kia đều xui xẻo, nên lão hoàng đế hả dạ.
Đáng tiếc, lão hoàng đế hả dạ quá trớn.Ông tuổi cũng cao, vậy mà mỗi năm vẫn tiếp tục nạp phi tần.Nhiều thêm ắt gặp phải một hai kẻ khắc tinh. Nghe đồn có mỹ nhân nhà họ Vệ ở Hoài Âm tiến cung, dung mạo giống y hệt hoàng hậu đã mất sớm khi hoàng đế còn trẻ…
Nhất thời, tựa sấm sét giáng xuống hỏa lò, lửa lan khắp chốn, khiến cho nhà họ Vệ ở Hoài Âm – xưa nay chưa từng có ai vượt quá tam phẩm – bỗng ùn ùn tiến vào triều, nắm giữ nhiều chức vị trọng yếu, mặc sức trừ khử dị kỷ, hoành hành ngang dọc.
Lão hoàng đế thì chỉ mải mê đắm mình trong sắc đẹp, bù đắp nỗi nuối tiếc thuở niên thiếu, đến nỗi cắt đứt luôn con đường dâng sớ khuyên can.Nhắm mắt chẳng nhìn, bưng tai chẳng nghe.
Mãi đến một đêm yến tiệc, người say mềm trong lòng giai nhân, từ đó không còn gượng dậy nổi.Lúc này, hoàng đế mới ý thức rằng bản thân tuyệt đối không chờ được đến ngày Mỹ nhân họ Vệ hạ sinh người kế thừa.Dẫu không cam tâm, ông cũng chỉ đành chọn một hoàng tử đã trưởng thành để lập làm thái tử.
Thế là, lão Thái hậu – kẻ trước nay bị “tên cẩu hoàng đế” chọc tức đến nửa chân sắp bước vào quan tài – bỗng chốc sống dậy phơi phới, bốn bề lôi kéo quần thần, tính mưu cho tôn nhi bà một chỗ ở ngôi Đông Cung.
Nực cười thay.Bà hoàn toàn không biết ba người chúng ta ở Thần Vương phủ đang âm thầm bày mưu tính kế gì.Nếu bà biết, chắc bà thà sớm vào trong quan tài, khỏi phải nấn ná nhìn càng lâu càng thêm phiền muộn.
Từ khi Hoài Vương dâng sớ tố cáo, khiến ta mất đi chức vị trắc phi nhất phẩm sắp tới tay, ta liền bỏ công nghiên cứu phủ Hoài Vương đến mức ngọn ngành tường tận.Nói chẳng ngoa, cả đến muỗi trong phủ hắn đực hay cái ta cũng nắm rõ.
Cuối cùng, ta phát hiện vị trắc phi họ Lâm trong phủ hắn ẩn giấu vô số bí sự, vừa khéo đủ để ta “tính sổ cũ mới” một lần.Trắc phi họ Lâm, khuê danh Lâm Thục, đích nữ của phủ Quốc công.
Nhắc đến phủ Quốc công này, Chương đại nhân – kẻ nương bóng nhạc phụ mà hồi phục chức quan – bỗng chốc tỉnh hẳn:
“Người xưa có câu: nhìn hắn xây lầu cao, nhìn hắn thết đãi khách, rồi lại nhìn hắn lầu sụp đổ. Thật đúng ‘giàu chẳng qua ba đời, chớ khinh kẻ trẻ nghèo!’”
Triều ta, Cao Tổ đánh đông dẹp bắc mà đoạt giang sơn. Linh lão Quốc công cũng cưỡi ngựa theo gót, lập công chiến trận, nên được phong tước Quốc công, đã từng một thời hiển hách, oai phong vô song.Chỉ đáng tiếc người nối dõi mỗi đời một kém, kẻ mê đạo tu tiên, kẻ trầm mê nữ sắc, rốt cuộc chẳng ai làm nên trò trống, ăn mòn gia sản. Chức quyền thực tế tiêu tán đã đành, đến đám giáo trường, giáo mác trong kho cũng rỉ sét.
Mấy năm trước, bà lão đang nắm quyền trong nhà nhìn ra dấu hiệu sa sút, muốn vực dậy gia tộc.Con cháu vô dụng, bà chỉ còn cách tập trung bồi dưỡng tôn nhi, tôn nữ. Tiếc là nhà này ngược xuôi chỉ có một đích tôn nữ coi như hữu dụng, đành mưu đủ cách gả vào phủ Hoài Vương làm trắc phi.Còn một tôn nhi – cưng quý tựa tròng mắt – người người gọi Lâm gia nội, vốn “tay không cầm nổi, vai chẳng gánh nổi,” chỉ biết thưởng hí, dạo chim, thích khoe mẽ văn nhã, hoàn toàn không thể kế thừa uy phong võ tướng của tổ tiên. Bởi vậy, ngày ngày bị ép giam trong thư phòng dùi mài bút nghiên, mong đỗ đạt khoa cử.
“Trước kia, nhà họ Chương ta chỉ là tá điền ở trang viên thuộc Quốc công phủ, nộp thuế xong cũng chỉ đủ cho năm miệng ăn. Nay, Chương mỗ ta rốt cuộc cũng coi như có chút danh phận.”Chương đại nhân nói vậy, tiện tay vuốt râu thở dài.
Xuân Đào vội hỏi:“Đại nhân mau kể, cái vị Lâm gia nội ‘tay không xách nổi, vai không gánh nổi’ đó thi đậu không?”
Chương đại nhân chợt đập bàn, nổi giận đùng đùng:“Hừ! Mèo mù vớ cá rán! Hắn ta thế mà đỗ Thám hoa! Chắc tổ mộ còn sót lại mảnh khói xanh, toàn bộ bốc hết lên đầu hắn!”
Xuân Đào cười ha ha, ghé tai ta đùa rằng Chương đại nhân thay mặt nhanh hơn trẻ con. Ta lại chẳng cười nổi.
Lâm gia nội, tên thật Lâm Huy, niên hiệu Hồng Gia thứ mười bảy, đỗ tiến sĩ. Sau dự yến ở Khúc Giang, yết kiến bệ hạ. Nhờ dung mạo sáng sủa, miệng lưỡi trơn tru, lại được Hoài Vương tiến cử, liền được phong làm Thám hoa lang.
Nhưng chẳng ai hay rằng năm Hồng Gia thứ mười bảy, ở vùng quê Cô Tô có một thư sinh được toàn thể học quan tiên sinh công nhận chắc chắn đậu cả Tam Nguyên, rốt cuộc lại rớt bảng.Người ấy, cũng tên Lâm Huy.
Khổ nỗi, hắn là thư sinh nghèo, vô tình trùng họ trùng tên với một “gối thêu hoa” Lâm gia nội chốn kinh sư. Càng đáng thương, hắn lại quá đỗi chân chất, vừa thấy trên hoàng bảng chỉ ghi “Lâm Huy ở kinh thành” liền ngỡ mình tài hèn, không sánh kịp những nhân tài con trời, bèn gói hành trang, đêm đó xuống thuyền quay lại phủ Bình Giang.
Đám lão tiên sinh ở thư viện không tin, bởi họ dày công rèn giũa, làm sao có chuyện trò cưng rớt tiến sĩ? Họ nhất quyết giục hắn về kinh hỏi cho rõ. Tiếc rằng còn chưa kịp khởi hành, thư viện đã bị tàn sát, nhà họ Lâm cũng bị diệt môn, duy chỉ Lâm Kỳ – đệ đệ hắn – thoát nạn.
Khi ấy, hắn sai Lâm Kỳ vào núi tìm cô dâu nuôi bị mẹ hắn đánh gần chết do hắn rớt khoa cử, nàng lánh vào sau núi chờ chết. Nhờ thế Lâm Kỳ tránh được kiếp nạn.Mà ta, cũng từ khi đó mới theo Lâm Kỳ, phiêu bạt bốn phương mưu sinh bằng nghề hát. Ta hát, hắn thu tiền, lang thang từ phủ Bình Giang lên kinh, ba ngày đói chín bữa, suốt ba năm chưa từng bén chân đến cửa quan, huống hồ kêu oan.
Hắn từng bảo sẽ thay ca ca cưới ta, còn chép một tờ hôn thư mới, mong ta yên tâm.Nhưng đến khi Chương đại nhân ngỏ ý mua ta, mắt hắn sáng rực. Hắn sớm chết tâm, hiểu rõ đời này chẳng thể điều tra chân tướng chuyện ca ca rớt bảng, càng không báo nổi mối thù cho người thân, thầy trò.Chàng thiếu niên ngày xưa cùng huynh phấn đấu ước mộng Trạng Nguyên, rốt cuộc cũng rơi xuống bụi trần, như ta, chỉ cần còn sống là quý.
Hồi mới vào Thần Vương phủ, ta cũng từng nghĩ liệu có ngày nào ta tìm được cơ hội khui lại chuyện xưa, rành rẽ ai phải ai sai, ít nhất để chân tướng phơi ra ánh sáng.Nhưng từ lúc ta để ý đến trắc phi họ Lâm kia, ta thay đổi chủ ý.
Khoa cử gian lận, đánh tráo trời đất.Đó quyết không phải trò một phủ Quốc công đã sa cơ có thể tự làm. Rõ ràng đằng sau còn tay kẻ quyền thế ngút trời.Vậy, chuyện này chỉ nên dùng để tiễn những kẻ cao cao tại thượng ấy lên đường.