Ta có lẽ không có mệnh làm thiên kim Quốc Công phủ.
Đời thứ nhất, để tỏ ra lương thiện, ta khuyên mẫu thân đừng đuổi thiên kim giả Vương Lan Nhã khỏi phủ.
Không ngờ, trước đêm đại hôn của ta, nàng ta lại lừa ta ăn một hộp phục linh cao có độc.
Đời thứ hai, ta rút kinh nghiệm.
Việc đầu tiên sau khi về phủ, chính là đuổi Vương Lan Nhã đi.
Một tháng sau, t.h.i t.h.ể của ta được phát hiện trong dòng sông hộ thành.
Còn lần này, là lần thứ ba.
Người ta thường nói, quá tam ba bận.
Ta nhìn chiếc xe ngựa của Quốc Công phủ.
Phú quý lớn lao như vậy đã bày ra trước mắt, ta nhất định không thể từ bỏ.
Vì thế ta quyết định… việc đầu tiên sau khi về phủ, chính là g.i.ế.c Vương Lan Nhã.
…
Chương 1:
“Con à, con chịu khổ rồi.”
Quốc Công phu nhân… à không, là sinh mẫu của ta.
Lúc này bà hai mắt ngấn lệ, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, trên gương mặt đầy sự xót xa và áy náy.
Ta biết, ta lại trọng sinh.
Chỉ là lần này, ta đã trở về trước đó hai ngày.
Đời thứ nhất, mẫu thân đón ta về Quốc Công phủ, Vương Lan Nhã lấy cớ mắc bệnh nên không ra gặp mặt, ta vì thế mà không gặp được nàng ta.
Chỉ đến khi phụ thân hỏi ta nghĩ thế nào về Vương Lan Nhã, ta mới suy tính rất lâu. Dù sao nàng ta cũng do Quốc Công phủ nuôi dưỡng lớn lên, tình cảm với phụ thân và mẫu thân rất sâu.
Ta xa phụ mẫu đã mười lăm năm, chỉ còn chút huyết thống này làm mối liên kết, ta tuyệt đối không thể tùy tiện nói ra những lời bất mãn với nàng ta.
Vì vậy ta nói với phụ thân:
“Con nguyện sau này có thể cùng tỷ tỷ phụng dưỡng phụ thân và mẫu thân.”
Quốc Công phủ liền đối với bên ngoài tuyên bố: trong phủ vốn có hai vị thiên kim, nhị tiểu thư vì thân thể yếu ớt nên từ nhỏ được nuôi dưỡng ở bên ngoài.
Vài ngày sau, người của Khang Vương phủ đến cầu thân.
Khang Vương là một người khác họ được hoàng thượng phong làm vương sau khi đăng cơ.
Năm xưa chinh chiến bốn phương, Khang Vương từng liều mình cứu hoàng thượng một mạng, vì thế mà gãy mất một chân. Hoàng thượng cảm niệm ân tình ấy, nên đã phong ông làm Khang Vương.
Nhi t.ử của Khang Vương cũng là người có vận mệnh long đong. Thế t.ử Tề Minh từ khi sinh ra đã thân thể yếu ớt, luôn phải dùng t.h.u.ố.c nuôi dưỡng. Sau này không biết từ đâu tìm được một vị vu y, theo hầu bên cạnh, nghe nói gần một năm nay thân thể ngày càng khởi sắc.
Phụ thân ta vốn không muốn gả nữ nhi sang đó, nhưng Khang Vương đã đến cầu hoàng thượng. Hoàng thượng niệm ân tình xưa, liền triệu phụ thân vào cung.
Khi phụ thân trở về, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Lan Tích, ý của hoàng thượng là để con gả sang đó.” - Lan Tích là tên mới của ta.
Làm gì có đạo lý tỷ tỷ chưa xuất giá, muội muội đã vội xuất giá?
Thế nên phụ thân lại nói:
“Lan Nhã đã được hoàng thượng chỉ hôn cho nhi t.ử của Phiêu Kỵ tướng quân Lý Văn Tư.”
Phụ thân nhìn Vương Lan Nhã, nói tiếp:
“Một tháng sau, hai con cùng lúc xuất giá.”
Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Vương Lan Nhã lại đến tìm ta, còn mang theo một hộp bánh.
Là phục linh cao mà ta thích nhất.
Chỉ vừa ăn một miếng… ta đã quay trở lại ngày xe ngựa Quốc Công phủ đến đón ta.
…
Đời thứ hai, ta biết không thể để Vương Lan Nhã tiếp tục ở lại Quốc Công phủ, nhưng ta chưa từng nghĩ sẽ lấy mạng nàng ta.
Ta làm bộ đáng thương, khóc lóc om sòm, ép phụ thân phải đưa Vương Lan Nhã rời phủ.
Khang Vương phủ lại đến cầu thân.
Lần này không còn Vương Lan Nhã, ta yên tâm đợi gả đi.
Nào ngờ, đêm đại hôn, một thích khách xông thẳng vào phòng ta.
Hàn quang lóe lên, n.g.ự.c truyền đến đau nhói kịch liệt, sau đó… mọi thứ chìm vào bóng tối vĩnh viễn.
Không cần nghĩ cũng biết, thích khách kia nhất định là do Vương Lan Nhã phái tới.
Nàng ta ghen ghét vì ta mới là thiên kim thật sự của Quốc Công phủ.
Đáng c.h.ế.t.
Vương Lan Nhã rõ ràng đã quyết tâm chặn con đường phú quý của ta.
Đến đời thứ ba, ta lại trọng sinh, nhưng là quay về hai ngày trước khi người của Quốc Công phủ đến đón.
Ta đã hiểu rõ… muốn giữ được vận mệnh phú quý, muốn làm thiên kim của Quốc Công phủ thì ta không thể mềm lòng với Vương Lan Nhã.
Ta nhất định phải chuẩn bị từ sớm.
Ít nhất cũng phải tìm một người bảo vệ, tuyệt đối không thể đơn thân đến Quốc Công phủ.
Ta vừa định mở cửa ra phố tìm người, thì thấy trước cửa đứng một thiếu niên.
Thiếu niên chừng hai mươi tuổi, dung mạo tuấn tú, hắn mặc một thân áo dài xanh xám, đầu đội khăn, mái tóc đen nhánh buông gọn bên dưới.
Đôi mắt hắn ôn nhu như nước, khóe môi khẽ con, nụ cười vừa vặn nở ra nơi khóe môi.
“Xin hỏi cô nương, đây có phải là nhà của Tiêu tiên sinh không?”
Ta không quen biết nam t.ử trước mặt, nhưng nhìn dáng vẻ nho nhã tuấn tú của hắn, hẳn không phải kẻ xấu.
“Ngươi là?”
“Ta là họ hàng xa của Tiêu tiên sinh. Thuở nhỏ từng tòng quân, vì phạm lỗi trong doanh trại nên chỉ còn cách đến nương nhờ cữu phụ.”
Khi nói những lời ấy, hắn đỏ mặt xấu hổ, đầu cúi rất thấp.
Thì ra là kẻ bị trục xuất trở về quê. Có lẽ không còn mặt mũi ở lại nhà, nên mới tìm đến nương nhờ nhà ta, chỉ tiếc phụ thân ta đã qua đời.
Hắn nói từng tòng quân… vậy thì…
“Ngươi biết võ chứ?”
Ánh mắt ta nôn nóng nhìn chằm chằm vào hắn.
“Biết.” Hắn đáp ngay. “Trong doanh trại ta còn đọc qua sách.”
“Võ nghệ thế nào?” - Ta lại hỏi.
Hắn gãi đầu, có phần ngượng ngùng.
“Cũng tạm.”
Nhưng ta thấy rõ, khi hắn nhấc tay lên, lòng bàn tay ấy đầy vết chai, xem ra võ nghệ không hề tệ.
Trong lòng ta không khỏi cảm khái: đời này, ông trời rốt cuộc cũng không bạc đãi ta.
Có vị biểu ca này, ta hẳn sẽ không phải c.h.ế.t nữa rồi?
“Ngươi tên gì?”
“Cứ gọi ta là A Bảo.”
“A… Bảo?”
Cách gọi này nghe có vẻ không ổn lắm thì phải.
“Không phải… bảo đó… là bảo trong bảo gia vệ quốc.”
Gương mặt biểu ca A Bảo lập tức đỏ bừng đến tận vành tai.
Ta để hắn ở lại, dặn rằng hai ngày sau ta sẽ lên Thịnh Kinh, chỉ cần hắn âm thầm bảo vệ ta, thì vinh hoa phú quý tự nhiên không thiếu phần của hắn.
Hắn sững người gật đầu, trong mắt đầy nghi hoặc, nhưng không hỏi thêm một lời.