Ngoảnh đầu lại, đã thấy Vương Lan Nhã ngồi bệt dưới đất, khuỷu tay chống xuống tạo thành một tư thế buông thả.
Thấy ta quay đầu, nàng lại nói:
“Đi nhanh đi, cẩn thận đấy. Nhớ men theo chỗ tối mà đi.”
Ta vẫy tay, đáp:
“Yên tâm, tỷ tỷ.”
Nói xong, hốc mắt ta đỏ lên.
Ta xoay người đi, không dám nhìn Vương Lan Nhã thêm nữa.
…
Cổng thành cách Khang Vương phủ không xa.
Ta chạy hết sức, chỉ còn vài bước là tới.
Đột nhiên, có người từ phía sau bịt c.h.ặ.t miệng ta.
Chưa kịp phản ứng, thì đã có một vật lạnh buốt đã kề sát cổ.
Một giọng nói vang lên bên tai ta:
“Hảo nữ nhi, đến lúc ngươi tận hiếu rồi.”
Là Tiêu Chân.
“Ai là nữ nhi của ngươi? Ta là thiên kim Trấn Quốc Công phủ!”
Chương 7:
Tiêu Chân cười khẽ:
“Ngươi thật sự cho rằng mình là thiên kim thật sao? Để ta nói cho ngươi biết… đứa bé năm đó đã c.h.ế.t từ lâu rồi. Ngươi chẳng qua chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi ta tiện tay nhặt được.”
“Ngươi đừng nói nhảm! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” - Ta không tin lời của hắn.
“Yểm hộ ta ra khỏi thành.” - Giọng hắn lạnh lẽo và tàn độc.
Ta chỉ đành làm theo.
Trước cổng thành đầy binh lính canh gác.
Ta lấy ra lệnh bài Trấn Quốc Công phủ, nói Tiêu Chân là nô bộc của ta.
Binh sĩ rất nhanh đã cho qua.
Cổng thành dần lùi xa sau lưng, trong lòng ta càng lúc càng sợ hãi.
“Đã ra khỏi thành rồi, ngươi có thể thả ta ra được chưa?” - Ta hỏi Tiêu Chân.
“Được thôi.”
Hắn cười.
“Ta sẽ đưa ngươi đi đoàn tụ với tỷ tỷ của ngươi.”
Tiêu Chân giơ cao con d.a.o găm, đ.â.m thẳng về phía ta.
Ta không kịp nghĩ lời hắn nói là ý gì, chỉ liều mạng ngã người về sau.
Đúng lúc ấy một tiếng “phập” trầm đục vang lên, đó là âm thanh mũi tên xuyên qua da thịt.
Tiêu Chân theo đà đổ gục về phía trước.
Ta chỉ thấy một thiếu niên cầm cung, mặc một thân giáp trụ, ngồi trên lưng ngựa.
Khi nhìn rõ gương mặt thiếu niên ấy ta kinh hãi đến tột độ.
Hắn siết c.h.ặ.t dây cương, con ngựa dưới thân dậm vó tiến lại phía ta.
Ta lẩm bẩm bật thành tiếng:
“A Bảo… ngươi…”
…
Hắn khẽ cười, rồi lật người xuống ngựa.
“Ngươi không sao chứ?”
Hắn đỡ ta đứng dậy.
“Thư của Lan Nhã đâu?”
Nghe vậy, ta hoảng hốt lấy lá thư trong n.g.ự.c ra, đưa cho hắn.
“Ngươi chính là Lý Văn Tư?” - Ta lúc này mới kịp phản ứng.
“Phải. Xin lỗi vì trước đó đã lừa ngươi. Là Lan Nhã bảo ta đến bảo vệ ngươi.”
Hắn lật người lên ngựa, nắm c.h.ặ.t dây cương.
“Ta sẽ cho người hộ tống ngươi về. Đêm nay Kinh thành sẽ không yên.”
Nói xong, hắn phi ngựa rời đi.
Những lời ta định nói, đành nuốt ngược trở lại.
…
Người của Lý Văn Tư hộ tống ta về Quốc Công phủ.
Phụ thân và mẫu thân đứng ngoài cổng, vẻ mặt lo lắng.
“Lan Tích, con đi đâu vậy? Trong phủ tìm khắp nơi cũng không thấy con.” - Mẫu thân lên tiếng.
“Tỷ tỷ chưa về sao?” - Ta nhìn vào trong.
“Con nói linh tinh gì vậy? Tỷ tỷ con chẳng phải đã xuất giá rồi sao?”
Mẫu thân gõ nhẹ lên trán ta.
Trong lòng ta dâng lên một nỗi bất an dữ dội.