1
Khi tôi về đến nhà, Đoạn Dư đang ngồi trong phòng làm bài tập.
Thấy tôi trở về, cô bé liền vội vàng chạy ra đón, ra vẻ ngoan ngoãn muốn phụ giúp.
Tôi cũng không từ chối, mỉm cười đưa túi rau cho cô bé:
“Tiểu Dư thật biết điều, vậy bữa tối nay giao cho cháu nhé, dì mệt rồi, vào phòng nằm nghỉ chút.”
Sắc mặt Đoạn Dư cứng lại, ngây người nhìn tôi rời đi.
Trong lòng tôi lạnh lùng cười — thì ra cái gọi là giúp đỡ chỉ là nói miệng, làm cho có.
Đời trước tôi còn tưởng nó thật sự hiểu chuyện, lần nào nó muốn giúp tôi đều từ chối, bảo cứ coi đây như nhà mình, đừng gò bó.
Đoạn Dư thấy tôi thật sự không định vào bếp, gương mặt khó coi xách túi rau đi.
Chưa bao lâu, cửa bị gõ. Ngoài cửa là mấy phóng viên vác máy quay, tươi cười tự giới thiệu:
“Xin chào, chúng tôi là ê-kíp chương trình Sum vầy Trung Thu, hiện đang livestream. Xin hỏi có thể phỏng vấn chị vài câu được không?”
Giống hệt đời trước, tôi mời họ vào.
Đoạn Dư ló đầu nhìn, mắt đảo một vòng, ngay sau đó trong bếp vang lên một tiếng hét chói tai, đồ đạc rơi loảng xoảng.
Phóng viên lập tức vác máy chạy vào.
Đoạn Dư ôm chặt cánh tay đỏ ửng, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn tôi:
“Xin lỗi dì, con không cố ý, con thật sự không biết nấu ăn!”
Tôi cau mày, bước tới định xem tay nó có bị bỏng thật không.
Kết quả, nó như gặp ma, hoảng loạn lùi lại liên tục.
“Con sai rồi dì ơi, dì đừng đánh con, xin lỗi, xin lỗi!”
Phóng viên thấy vậy liền chắn trước mặt nó, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn tôi:
“Đứa nhỏ đã bị thương, còn ra tay thì quá đáng lắm.”
Trên màn hình bình luận cũng bắt đầu lướt dày đặc:
“Đứa nhỏ sợ đến mức này, chẳng lẽ thường xuyên bị bạ//o hàn//h?”
“Tôi vừa nghe nó gọi là dì, rốt cuộc là quan hệ gì vậy? Phóng viên mau hỏi thử đi!”
Phóng viên vừa nhìn bình luận vừa giơ mic chất vấn tôi:
“Xin hỏi chị và đứa trẻ này có quan hệ thế nào? Bình thường có đán/h mắn/g nó không?”
Tôi xua tay, vẻ bất lực:
“Đây là con gái của bạn thân tôi, gửi sang đây ở nhờ. Tôi chưa từng đán/h mắn/g nó, không hiểu sao hôm nay lại thế này.”
Tôi có phần khó hiểu nhìn sang Đoạn Dư:
“Tiểu Dư, chẳng phải cháu nói mình biết nấu ăn, muốn phụ dì sao? Dì mới đưa rau cho cháu, chứ dì đâu bảo phải làm chuyện mình không biết.”
Giọng tôi hơi pha chút trách móc, đối phương lập tức òa khóc:
“Con sai rồi dì ơi, con chỉ muốn góp một chút sức, không ngờ lại làm hỏng.”
Tôi bực mình đẩy nó ra ngoài:
“Về làm bài tập của cháu đi, để dì làm. Phá cả cái bếp của dì ra thế này.”
Tôi không thèm để ý ánh mắt khác lạ của phóng viên, nhanh chóng dọn dẹp và nấu nướng.
Đoạn Dư đứng ngoài cửa bếp, nước mắt rơi lã chã.
Cảnh đó khiến phóng viên cũng xót xa, cứ hỏi đi hỏi lại có phải nó thường xuyên bị bắ//t nạ//t không.
Đoạn Dư mắt đỏ hoe, cắn môi, im lặng không trả lời, ra dáng oan ức mà không dám nói.
Tôi nhìn dòng bình luận trong livestream tràn ngập những lời chửi rủa mình, số người xem không ngừng tăng vọt.