4
Đợi đến khi băng trên mặt hồ dày đến mức ngựa xe đi lại được, ta và Tống Chuẩn Chi cũng vừa khỏi bệnh, chọn ngày lành làm lễ thành hôn.
Vì không rành quy củ Bắc triều, nên mấy hôm liền có mấy bà giáo tập đến chỉ bảo, rao giảng lải nhải ngày đêm. Ta phản đối ầm ĩ, giận dỗi đấm tường, nhưng cuối cùng chẳng thay đổi được gì.
Phải chăng từ nay ta đành mơ gặp cố hương, đời này khó về lại Nam triều?
Mân mê bộ châu sai cài trên tóc, rồi nhìn bộ hỉ phục lộng lẫy.
Ăn lộc vạn dân, ắt vì vạn dân cúc cung tận tụy – đạo lý đó ta cũng hiểu.
Chỉ hận trời chẳng chìu lòng. Trước khi rời cung, ta ước được ngắm lại cây ngọc lan mà mẫu phi lúc sinh thời ưa thích, giờ thì e khó bao giờ gặp lại nửa cánh mộc lan phương Nam, vì Bắc triều khắc nghiệt, cỏ cây cũng chật vật.
Trong lúc bái đường, Tống Chuẩn Chi khẽ ghé tai bảo:
“Nương tử đầu heo, mấy hôm nay ở đây có quen không?”
Ta nén lệ, cười nhạt đáp:
“Đa tạ gai góc nhà ngươi bận tâm, chốn heo hút này khiến ta ê ẩm cả lưng.”
Đây đúng là sự thật, Bắc triều nào dễ chịu như Nam triều, càng về đông gió càng rét cắt da. Hoàng cung Bắc triều có nét huy hoàng riêng, nhưng sao bì được hoàng cung Nam triều vốn dát vàng khảm ngọc?
Hắn nhếch môi:
“Trẫm cùng quần thần xưa nay chuộng giản dị, chỉ ưa thực dụng, vốn chẳng so nổi vinh hoa phương Nam, vất vả cho Công chúa thật.”
Ta nghiến răng:
“Khác biệt giữa thanh giản và nghèo nàn lớn lắm.”
Mãi đến lúc vào động phòng, ta chộp bánh trên bàn bỏ vào miệng. Từ tờ mờ sáng nào kính trời, kính đất, kính tổ tông, cả người chết lẫn người sống, nghi thức ngợp trời, ta đói đến muốn gặm luôn Tống Chuẩn Chi.
Hắn rót trà đưa ta, rồi mới nhón lấy một miếng bánh cho mình.
“Đa tạ đa tạ.” Ta vừa cười vừa đưa tay nhận chén trà ấm.
“Trẫm sợ ngươi lại nghẹn chết thôi.”
Lời lạnh buốt hơn cả miếng bánh, ta dần thu bớt nụ cười hềnh hệch.
Ăn uống no đủ, ta đề nghị tạm hoãn động phòng:
“Ta sợ ngươi bỏ mạng trên người ta.” Ta tốt bụng nhắc.
Hắn cười:
“Ai giết ai còn chưa biết.”
“Đừng tranh cãi nữa.” Ta vỗ vai hắn. “Dù sao ngươi cũng chẳng cứng bằng ta.”
Mặt hắn liền tối sầm:
“Nàng nói ai không cứng?”
Rốt cuộc chúng ta thoả thuận trùm chung chăn ngủ, không ai động chạm ai.
“Ngủ thôi.”
Hắn gọn gàng cởi hỉ bào, chui lên giường. Ta cũng nằm xuống, lấy khủy huých sang, dành thêm chỗ để duỗi chân.
Chẳng ngờ trong lúc trở mình, chân ta quơ trúng chỗ không tiện nói của hắn.
Hắn rên khẽ.
Toang… tim ta đập thình thịch:
“Đừng cử động.” Hắn nói.
Nhịp tim ta càng hỗn loạn.
Trời ơi!
Sao giường bỗng đổ ầm xuống!
Cả ta và hắn rơi bịch xuống đất.
Cốp cốp hai tiếng, cả hai đều trật eo.
Sáng hôm sau, cung nữ xì xào rằng Hoàng thượng và tân hậu vô cùng ân ái, làm giường sập tan tành.
Ta: “?”
Mạng ta cứng, nhưng da mặt ta chắc chưa cứng đến thế.
Tờ mờ sáng, Tống Chuẩn Chi ôm lưng đi thiết triều.
Có vị đại thần thẳng tính, dám khuyên hắn tiết dục.
“Lắm dục vọng khiến cột sống mềm nhão, sớm muộn gì cũng ngồi không vững lưng ngựa.”
Bắc triều xưa nay lập nghiệp trên lưng ngựa, một hoàng đế không vững yên cương thì khác chi phế vật?
Ta vì đau lưng, phải nằm úp trên giường. Nghe tin đó cười đến nỗi đập cả tường.
Đông Châu im lặng, mang đống bình hũ đến giúp ta bôi thuốc.
Đôi tay ấy vừa đặt lên lưng, truyền hơi ấm dần, thủ pháp và lực đạo thật hoàn hảo, không hổ danh cung nữ bậc nhất của ta.
“Sao tay ngươi to và thô thế? Hay đang đeo bao tay?” Ta hiếu kỳ.
“Trẫm từ nhỏ đã luyện đao cầm thương, tay chai sạn, mong Hoàng hậu cảm thông.”
Tiếng nam quen thuộc vang phía sau, ta giật mình toan tránh, bị bàn tay lớn kia giữ chặt. Lòng bàn tay ấn lên lưng ta.
Quân khốn! Dám chiếm tiện nghi ta!
“Đừng nhúc nhích.”
“Thân thể ngươi, khúc nào trẫm chưa chạm qua?”
Ta quơ ngay gối sứ ném hắn:
“Ngươi đâu phải con người!”
“Mười ba năm trước, khi ta còn chưa cập kê, ngươi đã lừa ta làm chuyện ấy?”
Chết tiệt, sao ta không nhớ gì hết!
Hắn khựng, đưa tay “cốc” lên đầu ta:
“Mười ba năm trước, trẫm cũng mới mười bốn.”
“Sao không thử nghĩ đến những chuyện gần đây?”
Ta cúi đầu, lục lại trí nhớ.
Chợt nhớ đến một bóng dáng:
“Hoá ra… ngươi cải trang thành nữ trà trộn vào phủ công chúa!”
Hai năm trước, ta cướp của hoàng huynh một “nữ thị vệ.” Nàng ta tinh thông liệu pháp chấn thương, mát xa vô cùng điêu luyện, ta suốt ngày đòi nàng ấy giúp thư giãn gân cốt.
Rồi một bữa, “nàng ta” bỏ trốn, sau được hoàng huynh nạp làm thiếp.
Ta chợt ngộ ra, run rẩy hỏi:
“Chớ lẽ… ban đầu ngươi tính để hoàng huynh ta sang hòa thân…?”
Lại một cú “cốc” rơi xuống đầu.
Tống Chuẩn Chi thở dài:
“Đồ vô tâm.”
Ta quay đầu, muốn hỏi thêm, bắt gặp vẻ mắt hắn đầy u oán, ngón tay đã chực sẵn để gõ.