Mối nghiệt duyên này bắt nguồn từ việc Hoàng đế nợ phụ thân ta, một vị tướng quân, một ân tình không nhỏ. Hoàng đế từng nói một câu rất mạnh miệng:
“Trừ khi ái khanh muốn tự mình lên ngôi, bằng không, chỉ cần khanh mở miệng, trẫm có cắn nát răng hàm sau cũng sẽ đồng ý.”
Ừm, Hoàng đế có cắn nát răng hay không thì ta không biết, nhưng sáu vị hoàng tử của ngài đã lần lượt gặp phải cảnh khốn đốn.
Nghe đồn:
Nhị hoàng tử Hạ Hầu Mẫn bỏ trốn trong đêm, tam hoàng tử Hạ Hầu Nguyệt sợ đến mức ngã xuống hồ, tứ hoàng tử Hạ Hầu Dục ôm mẫu phi khóc thét đến khản cả giọng, ngũ hoàng tử thì chẳng phản ứng gì, còn lục hoàng tử… vẫn đang bú sữa.
Vậy là hoàng đế hạ một đạo chỉ:
“Bốc thăm cho trẫm, ai rút phải cây ngắn nhất thì cứ nhận mệnh, dù sao chỉ cần nhắm mắt mở mắt, cả đời này cũng sẽ qua thôi.”
Ta thấy mình thật ấm ức!
Dựa vào đâu mà ta lại phải gả cho kẻ rút phải cây ngắn nhất?
Quả thật, trong cuộc hôn nhân này, cả ta và kẻ xui xẻo trúng thăm là Hạ Hầu Đạm đều mất đi quyền được lên tiếng.
Lúc bị phụ thân nhét vào kiệu hoa, ta khóc rống còn thảm hơn cả lợn ngày giết mổ, cho đến khi nhìn thấy Hạ Hầu Đạm – còn thảm hơn ta – bị trói cứng như một con cua.
Không thể không nói, lòng ta có chút cân bằng hơn.
Ta cởi trói cho Hạ Hầu Đạm.
Đột nhiên bụng thấy đói, bèn trèo lên giường lột vài hạt lạc ăn. Hạt lạc mằn mặn, nuốt xuống lại hơi đắng, chẳng ngon bằng long nhãn đỏ.
Không ngờ, điều đầu tiên mà Hạ Hầu Đạm làm sau khi được tự do lại là… lấy oán báo ơn.
Hắn…
Cướp lấy những hạt lạc ta vừa lột xong, ngón tay vừa bóc lớp màng đỏ vừa thản nhiên nhìn ta:
“Thực sự mà nói, lúc phụ thân nàng ép cưới, thật không nói rõ nàng bao nhiêu tuổi.”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Hạ Hầu Đạm. Dưới ánh nến, làn da hắn còn đẹp hơn cả ngọc dương chi ba phần. Nhưng thôi, nhịn vậy.
“Ta còn chẳng chê ngươi già.”
“Sáu chọn một đó, ngươi còn thua cả đám đệ đệ trẻ hơn mình sao?”
Nghe đến đây, Hạ Hầu Đạm bèn nhét một quả long nhãn đã bóc xong vào tay ta, nghiêm túc giải thích:
“Thứ nhất, cô không phải thua vận may, mà thua bản tính con người.”
“Hôm bốc thăm, cô đã bàn với bốn đệ đệ rằng, bất kể ai rút phải cây ngắn nhất, thì những người còn lại sẽ bẻ ngắn cây của mình ngay lập tức, trừ lục đệ ra. Khi đó, cả năm cây thăm đều ngắn như nhau, phụ hoàng có khi sẽ để lục đệ, dù vẫn còn quấn tã, cắn răng cưới nàng.”
“À, mà lục đệ vẫn chưa mọc răng đâu.”
“Nhưng ai ngờ, cô vừa bẻ gãy cây thăm thì bốn tên còn lại lại nuốt lời.”
“Là chọn cô – một kẻ lớn tuổi chưa lấy vợ, hay chọn lục đệ – một đứa bé vẫn còn quấn tã, bốn tên đệ đệ chết tiệt kia đã lén bàn bạc, đoán ý của phụ hoàng, rồi hợp sức chơi cô một vố.”
Ta không cam lòng.
Vừa nhai vừa hỏi:
“Cưới ta thì mất mặt lắm sao?”
Vừa nhai vừa lẩm bẩm: “Ta đây, là tam tiểu thư của tướng quân phủ, không cần nói đến gia thế hiển hách, mà phụ mẫu cùng ca ca của ta đều là hổ tướng.”
Chợt nhận ra mình lỡ lời, hỏng rồi! Sao ta lại đi so bì phụ thân với thái tử Hạ Hầu Đạm cơ chứ?
Hạ Hầu Đạm thừa lúc rảnh tay, đưa cho ta chút trà, rồi dùng khăn tay lau miệng cho ta, thật sự trả lời nghiêm túc:
“Huynh trưởng của nàng, năm nào hồi kinh báo cáo công việc cũng đánh cho mấy vị công tử gây chuyện đến mức phải rút ruột rút gan.”
“Người biết rõ sự tình thì hiểu rằng mấy vị công tử ấy là do họ ức hiếp người khác, huynh trưởng nàng chỉ là trừ ác hành thiện; người không biết rõ thì tưởng rằng hai huynh trưởng ấy chỉ muốn lập danh lập uy.”
Nói đến đây, khóe mắt Hạ Hầu Đạm cong lên, ý cười không che giấu được:
“Cho nên, mấy đệ đệ của cô chỉ cần nghĩ đến hậu quả đã vội sờ mông mình, sợ rằng đêm tân hôn mà không chiều chuộng nàng chu đáo thì năm sau sẽ bị huynh trưởng của nàng đánh ra bã.”
“Lại lo rằng đêm tân hôn mà nàng nổi tính ‘cưỡng đoạt’, không chịu phối hợp, thì ngay trong đêm ấy đã bị nàng đánh cho bầm dập.”
“Thật ra, khi phụ hoàng ban hôn, ông nghĩ rằng nàng đã đến tuổi cập kê, đủ tuổi vung đao đánh trận rồi.”
Ta ném quả táo đỏ trong tay xuống, tức đến mức giậm chân:
“Ta đi tìm phụ mẫu hỏi cho ra lẽ!”
Nào ngờ lời vừa dứt, thân mình ta nhẹ hẫng, hóa ra Hạ Hầu Đạm như cầm một chú gà con mà xách ta lên. Hắn quả thật rất cao lớn, sừng sững như một cây tùng bách.
Chỉ trong chớp mắt, ta đã bị ném trở lại giường, Hạ Hầu Đạm tự mình đắp chăn, giọng nói uể oải:
“Cô mệt rồi, muốn ồn ào thì ra ngoài mà ồn ào.”
Giỏi lắm!
Đây là xác định ta không đủ uy hiếp, nên lộ nguyên hình phải không?
Hừ, đàn ông mà!
Giữa đêm khuya thế này, ta dĩ nhiên không dám về nhà một mình, đành phải chịu ấm ức, bò lên giường từ từ, rồi lấy một bàn chân ú nụ đá vào hắn:
“Nhường chút, ta muốn nằm bên trong.”
Ta và Hạ Hầu Đạm đều không ngờ rằng…
Một cú đá này, thành thói quen luôn rồi.
Thoáng chốc đã 10 năm trôi qua, ta cứ thế mà đá Hạ Hầu Đạm.