Nhưng giờ vào mùa cao điểm, giá đã tăng lên 600 tệ một đêm.
Tôi và Tiểu Sương nhìn nhau đầy khó xử.
Tiểu Sương lên tiếng:
“Hay là mình tìm khách sạn khác nhé?”
Trong lòng tôi nghẹn lại, chỉ biết không ngừng nói:
“Xin lỗi… xin lỗi cậu…”
Tiểu Sương đưa tay bịt miệng tôi:
“Không được nói xin lỗi nữa.”
“Nhưng mà… tiền của mình chỉ đủ cho khách sạn rẻ nhất và ăn uống thôi.
Còn vé máy bay chiều về của cậu thì làm sao đây?”
3
Sau một hồi tìm kiếm trên mạng, bọn tôi mới kiếm được một khách sạn giá rẻ nhưng khá hẻo lánh.
Cả một buổi loay hoay chạy đôn chạy đáo, tôi chẳng còn tâm trạng nào để đi chơi nữa.
Trong lòng đầy ắp giận dữ và áy náy.
Tiểu Sương thì chẳng để tâm, nhưng nếu không có chuyện này, đáng lẽ hôm nay bọn tôi đã có một buổi sáng thật vui vẻ.
Mẹ vẫn không nhắn lại, cũng không bắt máy.
Tôi đành gọi cho bố.
Trong nhà, mẹ luôn là người quyết định mọi việc, bố lúc nào cũng nghe theo.
Nhưng lần này, tôi nghĩ ít nhất bố cũng sẽ giúp con gái mình chứ.
Bố bắt máy, giọng hơi dè dặt:
“Alo, Vũ Nặc à.”
“Bố ơi, mẹ hủy hết khách sạn và vé máy bay rồi. Bố có thể cho con ít tiền được không? Hoặc trả lại tiền lì xì cho con cũng được.”
Bố thở dài:
“Con suýt nữa làm mẹ con tức chết, bà ấy hủy là phải rồi.”
Từ lời bố, tôi mới biết được lý do thật sự khiến mẹ đột nhiên trở mặt như vậy.
Thì ra, dì Vương ở chỗ làm của mẹ vốn không ưa mẹ tôi.
Con gái dì ấy cũng thi đại học năm nay.
Mẹ tôi luôn tự tin khoe khoang con gái mình học giỏi, thi tốt.
Thỉnh thoảng còn cố ý đem điểm số ra chọc tức dì Vương, rằng dì ấy không biết dạy con, sau này chỉ có thể gả con gái đi để đổi đời.
Dì Vương lại là kiểu người rất dễ nổi nóng, thế là hai bên cá cược.
Chuyện ồn ào đến mức cả cơ quan ai cũng biết.