15
Cố Trạch tức tối dọn ra ngoài.
Tôi đoán anh ta chắc chắn dọn về căn hộ gần trường học—nơi đã sắp xếp sẵn cho mẹ con Tôn Y Nhiên.
Đàn ông chó má, nghĩ gì cũng đoán trúng!
Đến ngày khai giảng, quả nhiên Cố Trạch nắm tay Phi Phi đến trường.
Cô nhóc mặc đồng phục mới của trường tiểu học trọng điểm, còn mẹ cô ta thì diện bộ đồng phục người lớn phối theo, đứng ngay phía sau.
Tạo dáng chẳng khác nào mẹ con idol xuất hiện ở sự kiện.
Mặc đồ đôi đến mức đó mà không biết xấu hổ là gì.
Tôi nhìn sang con trai – gương mặt nhỏ nhắn trầm xuống.
Cũng phải thôi.
Người cha mà cậu bé yêu thương hết mực, giờ lại đem hết tâm huyết dành cho người ngoài, ai chịu nổi chứ?
Cố Trạch thấy chúng tôi, ánh mắt thoáng bối rối.
Anh ta buông tay Phi Phi, sải bước đến trước mặt tôi:
“Trần Diễm, em vì một chút tự ái mà để con trai không được đi học, em nghĩ kỹ chưa?”
“Tôi không tin cả thành phố này chỉ có mình anh mua được nhà gần trường.
Con riêng của tiểu tam được học, còn con tôi thì không?”
“Trần Diễm, giữ miệng cho sạch! Anh với Y Nhiên không có gì cả.”
“Ừ, hai người nằm chung giường công chúa ở Disney là để bàn chuyện triết học, nói chuyện trăng sao, mơ mộng tương lai chứ gì?”
“Em hiểu lầm rồi! Hôm đó Phi Phi bị sốt, Y Nhiên chăm không xuể nên anh mới ở lại.”
“Giải thích chính là ngụy biện.
Con trai tôi bị sốt, anh dọn qua phòng khách, bảo sợ lây ảnh hưởng công việc.”
Cố Trạch nghẹn họng, mặt mũi lúng túng.
Còn tôi, từ lúc phát điên rồi, thấy đời bỗng nhẹ hẳn.
Cố Trạch dịu giọng:
“Chúng ta đã nói rồi, dù có mâu thuẫn đến đâu cũng không được cãi nhau trước mặt con.
Diễm Diễm, ngoan nào, đưa Tiểu Duệ về học ở trường cũ đi.
Tối anh về, sẽ giải thích rõ ràng.”
“Không cần. Tiểu Duệ đã nhập học ở đây rồi.”
“Không thể nào! Em làm cách nào?”
“Chuyển hộ khẩu thôi.”
16
Tôi đáp lời tỉnh bơ.
Còn mặt Cố Trạch thì nhăn như bánh bao sống.
Một lúc sau, anh ta mới để ý thấy Tiểu Duệ đang nắm tay một người đàn ông cao lớn, đẹp trai hơn hẳn mình.
“Tiểu Duệ, qua đây với ba. Không được ở với người lạ.”
“Chú ấy không phải người lạ. Ba không muốn làm ba con nữa thì chú Hoài Thư sẽ chịu trách nhiệm.”
Tư Hoài Thư thật sự rất yêu trẻ con.
Thời gian vừa qua, chú ấy cùng Tiểu Duệ học tiếng Anh, chơi cờ vây, tắm cho cún, mối quan hệ phát triển cực kỳ tốt.
Tiểu Duệ từng nói:
“Mẹ ơi, chú ấy tốt với con hơn cả ba.
Bà nội hỏi con có muốn đổi ba không, suýt nữa thì con gật đầu rồi.”
Tôi suýt sặc cả ngụm trà lúc nghe câu đó.
Nhưng bây giờ, thấy Cố Trạch thua đau, tôi lại thấy khoái chí lạ thường.
Cố Trạch nghiến răng tức giận, mặc cho Phi Phi kéo tay, vẫn chẳng buồn liếc nhìn.
“Cố Duệ! Ba đếm tới ba, con mà không qua đây thì đừng trách ba ác!”
Nhưng Tiểu Duệ vẫn nắm chặt tay chú Hoài Thư, kiên quyết không đi.
Tôi thầm thở dài.
Trẻ con nhạy cảm lắm.