28
Thời Dã hỏi:
“Các cô có thể giúp tôi liên lạc với cô ấy không?”
Nhân viên đáp:
“Ảnh của vị khách này đã được công khai, trưng bày cùng triển lãm của thầy Lục Trạch.
Nếu anh muốn xem thì dưới sảnh đang phát livestream triển lãm đó.”
Anh lập tức đứng dậy, nhanh chân đi xuống.
Trên màn hình lớn ở sảnh, những tấm ảnh hiện ra cùng chữ và dòng bình luận.
Những bức ảnh lấy bối cảnh bệnh viện tâm thần.
Anh chăm chú nhìn người trong ảnh, rồi giống mọi người, lấy điện thoại ra quét mã QR bên cạnh từng bức, đọc kỹ câu chuyện bên trong.
Câu chuyện của cô viết:
【Mười tám tuổi, cha nuôi quyết định không cho tôi học đại học nữa.
【Nói là đã sắp xếp cho tôi một mối hôn sự.
【Tôi lén phóng hỏa đốt làng, thừa lúc hỗn loạn cùng mẹ, dưới sự giúp đỡ của cô giáo, men theo đường núi trong đêm tối trốn khỏi làng.
【Vì sao phải đi ban đêm?
【Bởi cả ngôi làng đều là đồng phạm buôn bán phụ nữ và trẻ em, có vô số ánh mắt theo dõi.
【Chúng tôi vừa đi vừa ngã không biết bao nhiêu lần, cũng không dám nghỉ.
【Khi sắp thoát được, họ đã đuổi kịp.
【Cô giáo và mẹ tôi đổi quần áo cho nhau, để thu hút sự chú ý của bọn chúng, rồi rẽ sang đường khác.
【Trước khi tách ra, cô nhét thẻ lương vào tay tôi, nói: ‘Trình Diểu Diểu, hãy đến thành phố B đợi cô.’
【Chúng tôi trốn thoát, nhưng cô giáo đã chết.
【Thông báo của công an nói cô bị trượt chân rơi xuống vách núi, nhưng tôi không tin.】
29
【Tôi đưa mẹ trốn đi, đổi tên họ.
【Âm thầm báo cảnh sát, nhưng họ nói sau khi đi xác minh, thì mẹ tôi năm xưa lưu lạc đến làng họ, cha nuôi tôi đã “cưu mang” hai mẹ con.
【Còn những ký ức tuổi thơ của tôi… không thể làm chứng cứ.
【Tôi biết mình chưa đủ mạnh, tôi có thể đợi… đợi đến ngày rửa oan, báo thù cho mẹ và cô giáo.】
Thời Dã cầm điện thoại tiếp tục xem livestream, sau đó nhanh chóng quay lại xe.
Anh muốn tìm Lục Trạch.
Muốn hỏi Lục Trạch rốt cuộc cô đã đi đâu.
Giữa họ đã xảy ra chuyện gì.
Tại sao bỗng dưng không thể liên lạc được với Trình Diểu Diểu.
Tại sao bình luận viên đều nói cô đã chết.
Nực cười!
Chẳng qua chỉ là cãi nhau chia tay thôi mà, nếu cô không chịu xuống nước, vậy thì anh sẽ xuống nước.
Chỉ cần cô chịu nghe.
Chỉ cần… cô cho anh một cơ hội.
30
Thời Dã đến nơi tổ chức triển lãm.
Triển lãm này không mở cửa cho công chúng, toàn bộ chỉ phát trực tuyến.
Nhưng sau khi anh báo tên, bảo vệ lại cho vào.
Vừa bước vào, anh nhìn thấy bảng tiêu đề:
【Hồi ký tang lễ của cô Trình Diểu Diểu】.
Bàn tay cầm điện thoại khẽ run.
Trình Diểu Diểu vốn không có nhiều bạn bè, từ khi quen cô ở trường, cô luôn sống lẻ loi một mình.
Mỗi ngày của cô ngoài đi học, ăn cơm ở căng tin, thì là đi làm thêm.
Anh đi dọc hành lang dài, bắt đầu xem lại từng bức ảnh và câu chuyện phía sau.
Đến câu chuyện về Tiểu Hoàng, anh mới hiểu…
Thì ra, chính anh cũng từng vì cái chết của Tiểu Mễ và lời người khác mà sinh ra định kiến với cô.
Anh từng nghĩ… cô thật sự lạnh lùng đến thế.
31
Anh còn thấy câu chuyện về bạn bè cô.
Biết được thân thế của cô.
Và cũng hiểu ra, có những khi cô không ở trường, không về nhà… là vì tới bệnh viện tâm thần làm tình nguyện viên chăm sóc mẹ.
Cô nói:
“Người ta hay bảo, nơi núi sâu heo hút, lâu lâu sẽ sinh ra một đứa con quý.
Nhưng ai biết được… mẹ của ‘đứa con quý’ ấy, có phải vốn dĩ là một con phượng hoàng vàng bị bẻ gãy đôi cánh, bị giam cầm trong núi sâu hay không?
Mẹ tôi lẽ ra phải có một cuộc đời tốt đẹp hơn.
Bà không phải được cưu mang — bà bị giam cầm, bị bắt cóc, bị cưỡng hiếp!
Dòng chữ đầu tiên trong cuốn sổ của bà là: ‘Chạy!’
Năm 1996, Lưu Tứ Trụ — dân làng Khổ Hà, huyện Cận Bắc, đã phạm tội buôn bán phụ nữ và trẻ em, dù biết người kia mắc bệnh tâm thần, vẫn cưỡng ép quan hệ, và sinh ra hai đứa con gái (đã qua đời).
Mẹ tôi tên là Kỷ Trừng Phong.
Cha tôi tên là Trình Hải Dương.
Còn tôi, là Trình Diểu Diểu.”
Thời Dã cảm thấy chân mình như không đứng vững nữa.
Anh không biết còn câu chuyện gì đang chờ phía sau.
Chỉ cảm thấy một cơn nghẹt thở và hoảng loạn chưa từng có dâng trào.
Không biết bằng cách nào, anh vẫn lê bước đến chủ đề cuối cùng — Tuổi thơ.
Lúc này, triển lãm đã leo lên vị trí hot nhất mạng.
Hàng chục triệu người đang xem trực tuyến.
Bên dưới bức ảnh Trình Diểu Diểu ôm bức tượng cha mẹ, mã QR khi quét không dẫn đến câu chuyện khác… mà là hàng loạt ảnh và thông tin của những đứa trẻ bị bắt cóc:
【Lý Kim Ninh, nam, 2 tuổi, bị bắt cóc năm 1982 gần nhà ở thôn Đại Thành, huyện Sơn Đồng, TP Quảng Nam. Khi mất tích mặc áo vàng…】
【Lưu Linh Linh, nữ, 3 tuổi, bị bắt cóc năm 1994 tại chợ rau Lễ Đình, huyện Phương Hà, TP Tứ Hà…】
【Hà An, nam, 4 tuổi, bị bắt cóc năm 1997…】
【Trịnh Phàm, nam, 2 tuổi, bị bắt cóc năm 2001…】
Bức ảnh cuối cùng của cô, từ màu sắc bỗng chuyển sang đen trắng.
Trong ảnh, cô cạo trọc đầu, không còn tóc, cuộn mình như một bào thai trong bụng mẹ, co thành một khối.
Sự đối lập giữa sắc đen trắng và cơ thể trần trụi ấy tạo nên một cảnh tượng gây chấn động mạnh mẽ.
Mã QR đi kèm chỉ hiện đúng bốn chữ:
【Bé con, về nhà】.
32
Không biết từ lúc nào, trước mặt anh đã có thêm một người.
Thời Dã thất thần ngẩng lên nhìn — là Lục Trạch.
Giống như người đang chết đuối bỗng tìm được chiếc phao cứu sinh, trong mắt anh thoáng lóe lên một tia sáng.
Anh bước nhanh tới, túm lấy cổ áo đối phương, giọng dồn dập:
“Trình Diểu Diểu đâu?
Cô ấy ở đâu?
Các người đang làm cái gì vậy? Để cô ấy ra gặp tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”
Anh khựng lại, hạ giọng mềm xuống:
“Cho tôi gặp cô ấy… được không…”
Lục Trạch im lặng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thời Dã.
Khi ánh mắt Thời Dã dừng lại ở chiếc băng tay đen trên vai anh, anh chớp mắt, vành mắt dần đỏ lên.
Anh vẫn không tin nổi, khẽ hỏi lại: