13.
Ngày thường hắn vốn ít lời, cứ như ta là thủy quái hung thần, vừa thấy liền né tránh.
Thế nhưng lại đối xử với ta vô cùng tốt, có được thứ gì hay cũng đều lật đật đem đến cho ta trước tiên.
Thậm chí còn sai người về tận kinh thành, tìm mua các loại hương phấn đang thịnh hành.
Ngay cả điểm tâm của tửu lâu Đồng Phúc mà ta vẫn ưa thích, hắn cũng cho người học làm theo, mỗi ngày đều dâng lên đủ món.
Người ngoài chẳng ai biết hắn dụng tâm thế nào.
Chỉ có hắn là cứ tránh mặt ta suốt.
Đến nỗi ta cũng phải hoài nghi bản thân, liệu mình có còn là Dịch Vọng Thư từng được người người ngợi ca như xưa nữa không.
Mãi cho đến hôm nay, ta mới nhìn thấy những tâm tư nhỏ bé mà Phó Thế Hoài vẫn luôn giấu kín.
Lòng ta không khỏi dâng lên niềm vui thầm lặng.
“Giờ thì chịu nhận ta là thê tử của chàng rồi sao?”
Ta tranh thủ lúc hắn không đề phòng, nhẹ nhàng đưa tay, khẽ gãi một cái vào lòng bàn tay hắn.
Ngay lập tức, làn da chai sần dưới tay ta khẽ siết lại, cả bàn tay cứng đờ.
Hắn quay đầu nhìn ta, trong mắt là một màu sâu thẳm khó dò.
Hồi lâu sau, đến khi ta ngẩng cổ mỏi nhừ, hắn mới khẽ khàng nói mấy lời.
“Ta tướng mạo xấu xí, xuất thân thấp hèn, sao có thể xứng với nàng…”
Trước kia nghe hắn nói vậy, ta chỉ nghĩ đó là lời khách sáo.
Nhưng lúc này, ta nhìn thẳng vào mắt hắn, thấy rõ những cơn sóng ngầm bị hắn nén lại, mới thực sự kinh ngạc bởi sự nghiêm túc trong từng lời hắn thốt ra.
Ngay sau đó, ta liền nổi giận.
“Phó Thế Hoài, vậy chàng nói xem, ai mới xứng với ta?”
“Kỷ Nam Khâm ư? Hắn xuất thân cao quý, tài hoa hơn người, là nhân vật như thần tiên giáng trần, được bao kẻ vây quanh nơi kinh thành.”
“Chàng nói xem, hắn có xứng với ta không?”
Ta bình tĩnh nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn đổi hẳn, nghiến răng lắc đầu.
“Không... Hắn là người không xứng với nàng nhất!”
Nghe hắn nói mà cứ như đang nhắc tới cừu địch, ta liền bật cười.
“Chỉ có chàng là nói vậy. Ngoài chàng ra, ai ai cũng nói ta không xứng với hắn.”
“Phó Thế Hoài, sẽ không còn ai trên đời này đối tốt với ta hơn chàng nữa.”
Phần còn lại, ta không nói tiếp.
Tất cả đều đã nằm trong đôi tay siết chặt nơi vòng eo ta, run nhè nhẹ nhưng vô cùng chân thật.
“Ta sẽ không buông tay nữa.”
Hắn nói một câu không rõ ràng lắm, nhưng ta lại hiểu.Ta rúc vào lồng ngực hắn, gật đầu thật mạnh.
Nữ nhi thế gia, chuyện yêu đương vốn là điều xa xỉ.
Thế nhưng mỗi khi đối diện với Phó Thế Hoài, lòng ta luôn dấy lên một thứ rung động rất đỗi dịu dàng.
Mẫu thân từng nói, ta chỉ cần cùng Kỷ Nam Khâm giữ lễ tương kính như tân, vậy là đủ.
Thế mà hôm nay, có lẽ là lỗi của Phó Thế Hoài, đã khiến lòng ta không còn biết đủ là gì nữa.
Khiến ta bắt đầu muốn có nhiều hơn nữa.
14.
Không rõ Kỷ Nam Khâm mắc phải thứ tà bệnh gì.
Từ sau lần chia tay ở thư đường, ta ra ngoài dạo bước cũng thường gặp hắn trên đường.
Điểm Mặc luôn dè chừng hắn, sắc mặt chẳng mấy tốt đẹp. Mỗi lần từ xa trông thấy hắn, nàng liền kéo ta vòng sang hướng khác.
Lúc rảnh rỗi còn thì thầm với ta, nếu hắn còn dám thất lễ, sẽ lén báo cho tướng quân, lột bao bố úp đầu hắn lại rồi cho một trận nên thân.
Ta nghe vậy chỉ biết lắc đầu bật cười. Từ khi đến Bách Dược thành, tính tình Điểm Mặc cũng tươi tắn, hoạt bát hơn nhiều.
Chỉ là mỗi lần nghĩ đến Phó Thế Hoài, lòng ta lại thoáng dấy lên lo lắng.
Thu sang, mùa thu hoạch đã cận kề, dân du mục phương Bắc lại bắt đầu náo động.